Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2263 lượt.

Tử Ân nhìn qua món cá hồi, vừa ăn vừa nói.
“Nếu không cha kêu người đổi lại màu khác?” Úc Bảo Sơn hiển nhiên là không hiểu được ý của cô.
“…”
“Đổi sang màu bạc được không?”
“Tục….” thưởng thức của cha thật không cùng một tầng với cô mà, hơn nữa còn là kém rất nhiều bậc.
“Hoặc là màu vàng được chứ? Nếu vẫn không được thì dán thêm trang trí? Phát sáng lóng lánh nha!”
“Vậy càng tục!” Ngẩng đầu lên, mặt Úc Tử Ân xám lại, nhìn thấy dáng vẻ thảo luận nhiệt tình của cha cũng không muốn dội cho ông một gáo nước lạnh, suy nghĩ một chút liền chuyển đề tàu: “Xe con không muốn, bây giờ công việc của con cũng không cần xe, cha đổi thành tiền mặt cho con, con thấy thực dụng hơn.”
“Không thành vấn đề, cha sẽ kêu Giang Thành cho người đi làm!” Dừng mộ chút, Úc Bảo Sơn dường như nhớ ra điều gì, “Bảo bối, đừng nói con không có tiền xài chứ?”
Cô nhóc nhà ông chưa bao giờ chìa tay muốn tiền, trừ khi tiền trên người không đủ, tình huống bình thường đều là ông chủ động đưa tiền nhiều hơn.
“Con không thiếu tiền đâu, dù sao cũng không cần xe, đặt ở nhà xe cũng rất lãng phí, không bằng con đem đi tăng lương cho Tiểu Toa, Tiểu Mễ.”
Có lẽ trước kia từng sống cực khổ, ÚC Bảo Sơn lo lắng nhất là cô không đủ tiền dùng, cho nên chuyện tiền bạc trước giờ ông đều cung ứng không pbao giờ thiếu.
“Vậy cũng tốt.” Tiểu Mễ, Tiểu Toa ông cũng từng gặp, đi theo bên cạnh cô cũng đã lâu, có nhiều người bên cạnh chăm sóc cô cũng rất tốt.
Cách đó không xa, một bosngd áng lười biếng ngồi đưa lưng về phía cô, lúc này đang yên tĩnh xem tin tức trên ipad, khi nghe âm thanh truyền đến từ bàn phía sau, ngón tay thon dài cũng khẽ dừng lại một chút.
Đối diện với anh là một cô bé ngây thơ, xinh đẹp đnag chiến đấu với một bàn bánh ngọt và trà chiều, một mình đang rất vui vẻ ăn uống.
Thỉnh thoảng Dịch Khiêm sẽ đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô bé một cái, trong ánh mắt quanh quẩn nhàn nhạt sự cưng chiều và dung túng.
Giống như hết cách với cô bé, anh lắc đầu bất đắc dĩ cúi xuống tiếp tục xem tin tức, quanh quẩn trong hơi thở thơm nồng mùi cà phê.
Lúc này, quản lý nhà hàng lễ phép đứng bên cạnh bàn ăn tự mình phục vụ, quan tâm chu đáo.






Dịch thiếu, trùng hợp vậy sao?
Lúc này, quản lý nhà hàng lễ phép đứng bên cạnh bàn ăn tự mình phục vụ, quan tâm chu đáo.
“Dịch thiếu, hoan nghênh đã đến.” Quản lý lễ phép chào hỏi, quay đầu nhìn cô bé bên cạnh đang nhìn ông chằm chằm, hiền hòa cười một tiếng: “Cô Dịch cũng tới, hoan nghênh hoan nghênh! Thức ăn hôm nay cảm thấy thế nào? Có vừa miệng không?”
“Không tệ, ẳn rất ngon!” Dịch Noãn gật đầu một cái, vẻ mặt đáng yêu ngập tràn thỏa mãn, “Đồ ăn của Mễ thị rất ngon, cháu rất thích món bánh trứng.”
“Thật sao! Trong thực đơn trà chiều còn có mấy món ngọt cũng không tệ, cô Dịch có thể thử xem.”
“Cháu…” Dịch Noãn muốn mở miệng, lại liếc thấy người đối diện ngẩng đầu nhìn bé một cái, ánh mắt đầy cảnh cáo khiến bé phải ngậm miệng.
“Được rồi!” Mới nghe thấy lời này, mặt cô bé nhất thời vui đến nheo mắt lại!
Bé vẫn đang chờ câu này của chú đó, bé biết ông chú sẽ không tàn nhẫn như vậy đối với bé đâu!
Ngồi gần cửa sổ, Úc Bảo Sơn nhận được điện thoại của thư ký, vội vội vàng vàng đi thị sát coongt rình, đem Úc Tử Ân bỏ lại ở nhà hàng.
Nhìn ông vội vàng như vậy, Úc Tử Ân cũng không ép, tiêu sái khoát tay thả người, nhìn bữa ăn trước mắt, khẩu vị cũng mất, gọi phục vụ dọn xuống, chỉ để lại ly hồng trà còn đang bốc khói.
Là người có thói quen uống trà chiều, lúc bưng chén trà lên, lơ đãng nhìn thấy trên khăn ăn có một họa tiết rất đặc biệt, với nhạy cảm của người thiết kế, cô liền lấy ra một cây bút cùng một kẹp giấy nhỏ, nhanh chóng vẽ hoa văn lên trên.
Lúc đang bận vẽ, cô loáng thoáng ngửi thấy một cỗ nhàn nhạt hương thảo mộc xông vào mũi, mơ hồ có chút quen thuộc, theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một bóng dáng không biết đã đứng trước bàn từ lúc nào.
Nhìn thấy là anh, cô có chút bất ngờ: “Dịch thiếu?”
“Úc tiểu thư.” Không nghĩ cô lại đột nhiên ngẩng đầu lên, Dịch Khiêm hơi híp mắt lại, mở miệng cười chào hỏi, gương mặt thanh nhã tuấn tú còn loáng thoáng một chút biếng nhác chưa biến mất hoàn toàn.
Hoảng hốt đứng lên, cô khẩn trương nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, cười cười xấu hổ: “Éc…làm sao anh cũng ở đây?!” Thật là khéo, ở chỗ này cũng có thể gặp anh!
“Đúng dịp về nhà, hôm nay tôi dẫn cháu gái đi uống trả chiều bên ngoài!”
“À, hóa ra là vậy!” Cô nhìn theo hướng của anh, cách đó không xa một cô bé đnag tò mò nhìn qua bên này, suy nghĩ một chút lại hỏi: “Bên kia là cháu gái nhỏ anh hay nhắc đến?”
“Ừ…cứ xem là như vậy đi!” Dịch Khiêm đột nhiên cười cười, nhìn cô bé bên kia vẫy vẫy tay, cô bé đang tò mò liền hấp ta hấp tấp chạy tới.






Chẳng lẽ có JQ?
Dịch Khiêm đột nhiên bị kéo tay, Dịch Noãn Noãn cười đến mặt sáng rỡ, kích động chào hỏi Úc Tử Ân: "Chào ch