Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

au vô cùng, cây nến lúc trước Vô Mẫn Quân thắp ngọn nến đã cháy hết, đủ thấy chúng ta ngủ rất lâu.
“Ôi, cứ như vậy không phải là cách,” Vô Mẫn Quân lay lay ta, “Ngươi khá hơn không?”
Ta gật gật đầu: “Ừm.”
“Chúng ta chơi cái gì đi?” Vô Mẫn Quân thắp một ngọn nến lần nữa.
Ta cảnh giác che ngực: “Chơi cái gì?!”
“…” Vô Mẫn Quân thiếu chút nữa nhỏ sáp nến lên mặt ta, “Yên tâm, ta đối với ngươi không có hứng thú… Muốn ta nói bao nhiêu lần?!”
Ta: “…”
“Được rồi, chơi cái gì?” Vẻ mặt ta cầu xin nhìn hắn.
Vô Mẫn Quân nghĩ, nói: “Ừm, như vậy đi, hỏi đại đối phương điều gì đó, đối phương không đáp được sẽ uống rượu.”
Ta phấn chấn cao hứng nói: “Tốt, mỗi người hỏi một lần sao?”
Vô Mẫn Quân nói: “Đương nhiên không phải, ta hỏi ngươi đáp.”
“…” Có điên mới chơi.
Ta giận tái mặt, giả bộ cái gì cũng chưa nghe thấy.
Vô Mẫn Quân cười to: “Đùa ngươi thôi, một người một lần.”
“Được, ta bắt đầu trước.” Ta mừng rỡ, “Trước kia ngươi đã xảy ra chuyện gì?”
Vô Mẫn Quân: “…”
Hắn bưng vò rượu lên, uống một ngụm to.
Vô Mẫn Quân: “Trên trời có bao nhiêu ngôi sao?”
“…”
Ta đoạt lấy vò rượu trong tay hắn, cũng uống một ngụm lớn.
“Ta có bao nhiêu sợi tóc?” Ta cười tủm tỉm nhìn hắn.
“…”
Vô Mẫn Quân uống một ngụm rượu.
“Đến tháng phải làm gì?” Vô Mẫn Quân nhíu mày nhìn ta.
“…”
Ta uống một ngụm rượu.
“Ngươi…” Ta vừa mở miệng, Vô Mẫn Quân bỗng nhiên liền giành lấy vò rượu uống một ngụm, ta không kịp phản ứng cứ thế nói tiếp: “Ngươi trước kia có từng thích cô nương nào không?”
Vô Mẫn Quân: “… Ngươi cố ý.”
Ta: “Ha ha ha ha ai bảo ngươi tự cho là thông minh.”
Vô Mẫn Quân: “Được, đến phiên ta, ta hỏi ngươi, Tây Ương quốc thành lập tới nay được bao lâu?”
“…” Ta oán hận uống một ngụm nữa.
“Đông Nguyên quốc thành lập tới nay được bao lâu?” Ta đắc ý dào dạt hỏi.
Vô Mẫn Quân không chút do dự uống một ngụm, sau đó hỏi ta: “Đông Nguyên quốc thành lập tới nay được bao lâu?”
“…” Ta muốn khóc, ta thật sự không biết, thật xấu hổ.
Ta bụm mặt uống một ngụm rượu lớn.
Cứ như vậy hai người chúng ta lập tức mặt đỏ tai hồng, nói chuyện cũng không rõ, hỏi vấn đề cơ bản đều là “Trên trời có bao nhiêu mây”, “Đông Nguyên quốc có bao nhiêu dân chúng” những vấn đề linh tinh vớ vẩn mà căn bản không thể trả lời được.
Cho nên rõ ràng đến cuối cùng, chúng ta điên cuồng uống rượu, mỗi người một ngụm, tuyệt không nương tay…
… Ta thật sự cũng không biết vì sao lại biến thành như vậy.






Hơn nữa đại khái là vì vừa uống rượu còn vừa mồm miệng nói chuyện linh tinh, hai người chúng ta vẫn còn có khả năng không ngừng uống rượu, đào một vò lại một vò ra, tiếp tục uống…
Mãi cho đến khi còn một vò cuối cùng —— Vô Mẫn Quân nói, đó là vò cuối cùng.
Ta lắc lắc bình rượu trong tay, biết không còn bao nhiêu, ta cười hì hì thần chí không rõ hỏi Vô Mẫn Quân: “Ngươi còn muốn uống không?”
Vô Mẫn Quân cũng say khướt giống ta nói: “Muốn…”
“Được, ta uống xong ngụm này liền đưa ngươi.” Ta cười ha ha, đem chút rượu cuối cùng uống sạch, sau đó dốc dốc bình rượu xuống, tỏ vẻ đã hết.
“Sao lại có máu…” Hắn tiếp tục ngơ ngác nhìn bàn tay mình.
Ta: “…”
“À, thật ra cũng không phải là chuyện to tát gì, chẳng qua đầu ngươi giống như là bị chảy máu… Ha ha.”
Ta và Vô Mẫn Quân rốt cục cũng cùng tỉnh rươu, nhưng tay chân mệt mỏi, hơn nửa ngày sau ta mới run run rẩy rẩy thay hắn chữa trị miệng vết thương cho tốt—— trời thấy, vẫn dùng miếng vải băng bó cho cái đầu ta lúc đầu.
Vô Mẫn Quân quả thật cũng mệnh khổ, liên tiếp hai lần đều là hắn đụng đầu trước, hơn nữa tình trạng cũng không nhẹ… Tuy rằng sau khi ta đổi về thân thể của mình, nhưng thời điểm đau nhất đã qua đi, đau nhất vẫn là Vô Mẫn Quân…
Ta có chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến do hắn hôn ta trươcsc, liền cảm thấy hợp lý hợp tình: “Khụ, ngươi… đừng trách ta tàn nhẫn ác độc… Muốn trách thì trách ngươi, say rượu nổi điên… Ta, khụ, đây là lần đầu tiên ta hôn môi với người khác…”
Vô Mẫn Quân sờ sờ miếng vải trên đầu: “A, là vậy, nhưng sao ta lại nhớ rõ trước kia lúc ta ở trong thân thể của ngươi, đã từng thân mật với Nguyên Úc rồi?”
Ta: “…”
“Đó là ngoài ý muốn!!!” Ta phát điên, “Ngoài ý muốn có biết không?! Hơn nữa cái đấy không tính, thực chất là ngươi hôn, không phải ta!!!”
Vô Mẫn Quân gật đầu: “Ờ, ngoài ý muốn, ờ, là ta.”
Nhưng trong ánh mắt rõ ràng tràn ngập: mới là lạ.
Ta cố gắng nói tiếp: “Hơn nữa lúc đó hắn cũng không hôn, hôn bằng đầu lưỡi…”
Sắc mặt Vô Mẫn Quân có chút khó coi: “Ngươi hỏi ta sao biết, ta tuyệt không muốn nhớ lại… Vừa rồi không phải là ta uống rượu sao, muốn lấy chút rượu từ trong miệng ngươi.”
Ta gật đầu: “Ta biết… Ngươi đã nói ngươi không có hứng thú với ta, ta biết!”
Vô Mẫn Quân thở dài, nằm thành hình chữ trình to ở trên giường, ta bị hắn đẩy lui về một bên, nhưng nghĩ đến cái đầu bị thương hiện tại của hắn, đại