Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
ốc, lại không biết nói cái gì, cuối cùng chỉ nói: “Nàng… đừng chạy quá nhanh, cẩn thận đứa nhỏ trong bụng”
Ta: “…”
Bình Dương: “…”
“Ta cám ơn ngươi !” Bình Dương cả giận nói, “Về sau sinh ra xong không cần phải gọi ngươi là cha!”
Lã Dẫn: “…”
Ta một đầu mồ hôi lạnh: “Bình Dương! Đừng náo loạn! Không gọi hắn là cha thì kêu ai là cha? !”
Bình Dương tức giận hừ một tiếng, không thèm nhắc lại.
Lã Dẫn cầm lấy kiếm, thần sắc hết sức phức tạp, sau đó lại thật cẩn thận đem ngọc bội cất kỹ, hành lễ với ta, nói: “Nếu thảo dân báo thù xong, nhất định… Nhất định sẽ lại đến.”
Bình Dương khinh thường nói: “Đừng đến đây!”
Lã Dẫn xấu hổ: “Thảo dân cáo lui trước…”
Bình Dương: “Cút đi!”
Ta: “…”
“Bình Dương!” Ta nói, “Hắn nói với ta …”
Bình Dương: “…”
Lã Dẫn cúi đầu quỳ trên mặt đất, thần sắc tối đen.
Bình Dương nói: “Còn không mau —— cút nhanh? !”
Ta thấy muội ấy thật rất tức giận, trấn an nói: “Được rồi được rồi, chẳng may động thai khí thì làm sao bây giờ.”
Ta nhìn trái nhìn phải, không trông thấy Vô Mẫn Quân, nghi hoặc nói: “Á, hoàng tẩu của muội?”
Theo lý mà nói, thời điểm như thế này, Vô Mẫn Quân thích nhất là vô giúp vui .
Bình Dương tức giận nói: “Không biết… Tẩu ấy đã đi từ trước lâu rồi, còn mang theo kiếm, không biết vì sao đi.”
Ta phát rồ: “Có gì mà không biết ! ! ! Khẳng định là đi giết người rồi! ! !”
Bình Dương: “…”
Lã dẫn: “…”
Ta đau thương nói với Lã dẫn: “Kỳ thật hôm qua chúng ta tra ra kẻ thù của ngươi là ai, ta vừa mới hỏi như vậy để xem ngươi có thành thật hay không … Hoàng hậu của ta võ công rất cao, không chừng đã đi tìm kẻ thù… Nghiêm Sinh của ngươi rồi.”
Bình Dương: “… Hoàng huynh, là Nghiêm Mệnh.”
Ta nói: “Lúc này, tên là không trọng yếu!”
Lã Dẫn: “…”
Lã Dẫn đứng thẳng dậy, nói với ta: “Bệ hạ, thảo dân đi trước một bước !”
Ta vẫy vẫy tay để cho hắn lui ra, Lã Dẫn lòng nóng như lửa đốt, phỏng chừng sợ bị Vô Mẫn Quân đoạt tiên cơ, trực tiếp khi ra bên ngoài thì thi triển khinh công chạy đi, Bình Dương đứng ở phía sau nhìn, bộ dạng tỏ ra hết lo lắng lại lo lắng.
Ta nói: “Cũng là là nam nhân tốt, có thể phó thác.”
Bình Dương mệt mỏi nói: “Nam nhân tốt chỗ nào… Ai.”
Ta cũng không biết phải an ủi nàng như thế nào, chuyện Bình Dương trải qua quả thật ta chưa từng gặp, cũng không có khả năng gặp, cho dù là trong tiểu thuyết ta cũng chưa từng xem qua. Lã Dẫn lấy hiếu và nghĩa đặt ở trước tình, thật sự không gì đáng trách, chỉ tội cho Bình Dương. Xem bộ dạng của nàng thật sự rất thích Lã dẫn —— dù sao không biết Lã Dẫn có thích hay không, nhưng hiện tại Lã Dẫn mặc kệ nàng đi báo thù, nàng còn không có thể ngăn trở, cũng thật sự tức nghẹn.
Cũng may Bình Dương tự mình chủ động đổi đề tài khác, hỏi: “Võ công của Hoàng tẩu rất mạnh sao?”
Ta nói: “Nàng… khi đó nàng đến là để ám sát ta, võ công có thể không mạnh sao!”
Bình Dương lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Đúng rồi, muội quên mất còn có chuyện như vậy, ôi, duyên phận cũng thật sự là kỳ diệu, hoàng huynh trước kia suốt ngày âm trầm tính tình bất định , mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ để cho cung nữ hầu hạ, cũng chưa thấy ai mà huynh để trong lòng, khi đó phụ hoàng còn giục huynh mau đi đón dâu. Ai biết được cuối cùng huynh lại đi thích một nữ thích khách, một công chúa địch quốc… Thế sự thật sự là kỳ diệu.”
Ta không biết nói cái gì, lúng túng nói: “Đúng vậy, ai nói không phải…”
“Hơn nữa sau khi cưới hoàng tẩu, huynh thay đổi rất nhiều, người cũng ôn hòa hơn, xem ra thật sự là bởi vì tình yêu rồi.” trên mặt Bình Dương tràn ngập hâm mộ.
Ta: “…”
Thật không biết nói như thế nào…
“Ha ha… Ha ha… Ha ha. Đúng vậy.” Cuối cùng khóe miệng ta chỉ có thể run rẩy xấu hổ ngay cả cười ba tiếng, sau đó qua loa cho xong.
Cũng may Bình Dương còn đang nghĩ về Lã dẫn, cũng không có khả năng phát hiện biểu tình cứng ngắc dữ dội của ta.
Ta với Bình Dương cùng chờ đợi, muội chờ Phò mã chưa thành hôn nhưng hy vọng thành hôn của muội ấy, ta chờ hoàng hậu đã thành hôn nhưng hy vọng không thành hôn của ta.
Cũng không biết trải qua bao lâu, hai người kia vẫn không trở về, đã đến giờ ăn cơm, ta liền để cho Bình Dương lưu lại cùng ăn.
Bình Dương rất lo lắng, không có cảm giác gì, lại luôn luôn tự hỏi không biết bọn họ có việc gì hay không.
Nhưng ta rất bình tĩnh, bởi vì cơ bản Vô Mẫn Quân không có khả năng sẽ làm chuyện không nắm chắc… Huống chi theo tính cách vô sỉ của hắn, tuyệt đối không phải đi một mình … Lúc mới đi, ta hỏi mới biết Vô Mẫn Quân trộm cầm lệnh bài của ta, điều một đội tinh binh trong cung đi ra ngoài.
Xem, thật quá không biết xấu hổ … Người trong giang hồ đánh nhau tất nhiên là một mình đấu, hắn lại còn mang theo một đại đội đi cùng, cho dù thế nào thì hắn cũng không có khả năng xảy ra chuyện gì cả!
Ta thảnh thơi thảnh thơi ăn cơm, vừa an ủi Bình Dương để cho muội ấy ăn nhiều chút: “Đừng lo lắng, có hoàng tẩu muội ở đấy. Huống chi cho dù muội không đói bụng, đứa bé trong bụng cũng sẽ đói.”
Bình Dương đại khái là bị câu sau của ta th