Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

uyết phục, cúi đầu yên lặng bắt đầu ăn cơm, kết quả ăn chưa được một nửa, bỗng nhiên không kiềm nổi mà nôn hết ra.
Ta: “…”
Khẩu vị gì ta cũng không còn, nhanh chóng cho truyền thái y lại đây, viết ra danh sách an thai cho Bình Dương, về sau mỗi ngày đều phải dùng, lại phái người đi gọt chút hoa quả chua để cho muội ấy ăn áp chế cảm giác nôn mửa.
Bình Dương rốt cục đỡ hơn, ta nhẹ nhàng thở ra, lại ngượng ngùng nói: “Hoàng huynh, khiến cho huynh cũng không thể ăn cơm… Huynh ăn tiếp đi, muội đi nghỉ ngơi trong chốc lát là được.”
“Không có việc gì, ta cũng… ăn không vô .” Ta thành thật nói, vừa mới nãy Bình Dương ở đối diện ta mà nôn…
Bình Dương mặt đỏ hồng, nói: “Nữ tử mang thai, thật sự rất vất vả, tương lai nếu hoàng tẩu mang thai , hoàng huynh nhất định phải đối xử với hoàng tẩu thật tốt, không thể để cho tẩu ấy lại cầm kiếm đâu.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân mang thai…
Trong óc ta chỉ hơi tưởng tượng cái hình ảnh kia thôi mà cả người đã sởn hết cả da gà lên, chỉ có thể giả vờ cười nói: “Đó là đương nhiên… Dù sao, hoàng tẩu của muội hẳn sẽ không nhanh như vậy…”
Trên thực tế, đây là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Bình Dương không nghe ra thâm ý của ta, chỉ cười cười, an ủi ta nói: “Đừng lo lắng, một ngày nào đó sẽ có .”
Ta: “…”
Cám ơn Bình Dương cô nhé… Chẳng qua ta hy vọng vĩnh viễn sẽ không có một ngày như vậy, vĩnh viễn.






Sau khi ta với Bình Dương dùng xong ngọ thiện, hai người kia cũng chưa trở về, Bình Dương càng trở nên lo lắng hơn, ta thấy muội ấy lo âu như vậy, cũng có chút lo lắng —— không phải lo lắng Vô Mẫn Quân, là lo lắng cho Bình Dương, cảm giác người mang bầu thật yếu ớt, muội ấy cứ lo lắng như vậy sẽ không tốt …
Cũng may một lát sau hai người rốt cục trở về, quả nhiên như ta dự đoán, hai người Vô Mẫn Quân và Lã Dẫn đều bình yên vô sự, không có việc gì.
Nhưng sắc mặt của Lã Dẫn không được tốt lắm, ta đoán là do lúc hắn chạy tới, Vô Mẫn Quân đã giải quyết xong cái tên Ngiêm gì đó rồi.
Vô Mẫn Quân lười biếng ngồi xuống ghế, mặc kệ quy củ, hỏi: “Ngọ thiện đâu? Bản cung đói bụng.”
Ta: “…”
Lã Dẫn lắc lắc đầu: “Như thế sao được, người là một quốc gia chi mẫu, hơn nữa lại là công chúa Đông Nguyên quốc, thân phận tôn quý, nếu tại hạ khiến người bị thương…”
Vô Mẫn Quân nói: “Ngươi mà cũng khiến ta bị thương được.”
Dứt lời, hắn nói: “Vừa rồi ngươi nhất thời kích động công kích ta, không phải chưa tới hai khắc đã bị ta giải quyết sao.”
Ta sửng sốt, cảm giác võ công của Lã Dẫn cũng không kém, Vô Mẫn Quân chưa tới hai khắc đã giải quuyết được hắn ? Chẳng lẽ võ công của Vô Mẫn Quân bất tri bất giác lại tiến bộ ? !
Lã Dẫn lại mặt đỏ tai hồng nói: “Cái đấy sao tính được… Tại hạ còn chưa tới gần người đã bị bốn thị vệ bắt được, tay chân cũng không động được, đương nhiên người có thể giải quyết ta …”
Ta: “…”
Cũng quá mất mặt .
Vô Mẫn Quân nói: “Đúng vậy, cho nên nếu ngươi có thể đối phó ta cùng với thị vệ của ta là chứng minh ngươi có thể rồi.”
Dứt lời, càng thêm thấm thía nói: “Bây giờ ngươi vẫn nên chuẩn bị làm Phò mã cho tốt đi, sau khi trở thành Phò mã, khi có cơ hội tới tìm ta luận bàn.”
Vô Mẫn Quân đem hai chữ luận bàn đặc biệt nhấn mạnh.
Bình Dương vừa nghe thấy chuyển tới việc của nàng, không khỏi mặt hơi hơi đỏ hồng, Lã Dẫn cũng sửng sốt, sau đó nói quanh co nói: “Việc này…”
Bình Dương thấy hắn lại ấp úng , giận dữ hét: “Làm sao! Ngươi còn không hài lòng có phải hay không! Còn lấy cái cớ gì nữa? ! Nói hết toàn bộ ra!”
Ta: “…”
Lã Dẫn bị nàng hét lên khiến cho hoảng sợ, liên tục xua tay giải thích nói: “Cũng không biết nàng có nguyện ý hay không nữa…”
Bình Dương vẫn đang nổi nóng, tiếp tục hét: “Đứa bé trong bụng là của ngươi, ta còn có thể tìm ai được? !”
Lã Dẫn trấn an nói: “Phải, phải, phải…”
Bình Dương thoáng tỉnh táo lại, mới ý thức được mình vừa mới nói cái gì, tức giận dậm chân, chạy ra ngoài.
Lã Dẫn chân tay luống cuống đứng ở tại chỗ, Vô Mẫn Quân lạnh lùng nói: “Còn không đuổi theo? Muốn ta đem ngươi đá bay ra ngoài sao?”
Ta: “…”
Lã Dẫn không nói hai lời, đuổi theo.
Sau khi cái người bất ngờ sắp thành hôn kia rốt cục đi rồi, ta đi đến bên cạnh Vô Mẫn Quân, ngửi thấy trên người hắn vẫn còn hơi hơi có chút mùi máu, không biết vì sao trong lòng có chút không thoải mái, nói: “Đi tắm rửa một cái đi, đổi bộ quần áo khác.”
Vô Mẫn Quân lười biếng nói: “Ta còn chưa dùng cơm…”
Ta nghĩ nghĩ, hẳn là hắn cũng rất mệt, vì thế nói: “Ngươi ăn đi, ta đi ra ngoài trước.”
Vô Mẫn Quân không nói cái gì, ta liền đi thẳng ra cửa.
***
Bình Dương cùng Lã Dẫn ra khỏi Chưởng Kiền điện, một người chạy một người đuổi, cuối cùng rốt cục Lã Dẫn phát huy nam nhân khí phách: “Dừng lại! Chẳng may đứa bé trong bụng gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ? !”
Ai ngờ Bình Dương chính là vẫn đang chờ câu nói này, không được tự nhiên xoay người lại, mặt đỏ hồng cả giận nói: “Ngươi còn dám mắng ta? !”
Thấy Bình Dương ngừng lại, Lã Dẫn cũn