XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

y thật ra cũng chưa từng đến, đến… Đều là Thái Sư. Thái Sư đối ta ít nhất cũng không tồi, ít nhất là tối hơn so với bất luận kẻ nào ta biết lúc đó.”
Hóa ra ca ca của Vô Mẫn Quân không phải chết bất đắc kỳ tử, mà là Vô Mẫn Quân giết.
Ta một chút cũng không sợ hãi, thậm chí âm thầm thấy may mắn.
Vô Mẫn Quân buông tay nói: “Chuyện xưa nói xong .”
Ta nghĩ, điều này sao có thể xem như chuyện xưa, nếu có thể, ta tình nguyện đó là một câu chuyện xưa hoàn toàn giả dối.
Nhịn không được vươn tay chạm vào cái tai bên trái kia, vết sao kia thật ra không quá rõ ràng nhưng khi vuốt vẫn cảm thấy làn da xung quanh không quá liền khít, Vô Mẫn Quân kéo tay ta xuống, nói: “Đây là cái mặt gì vậy… Đã lâu như vậy , sớm không còn chuyện gì rồi.”
Ta cảm giác trong mắt có chút ươn ướt, vội vàng kích động ra vẻ thoải mái nói: “Trước đây ngươi bị đối đãi như vậy, trưởng thành lại thành cái loại biến thái trình độ như vậy, thật sự là không thể tìm thấy.”
Vô Mẫn Quân cười rộ lên: “Phải, nói cũng đúng.”
Ta nhìn Vô Mẫn Quân, lại cảm thấy có chút khó chịu, Vô Mẫn Quân nhìn ta liếc mắt một cái, nhắm mắt lại chu miệng lên: “Hôn một cái?”
“…” Tuy rằng biết hắn là cố ý , nhưng ta vẫn cảm thấy sử dụng phương thức như vậy thật đáng đánh đòn.
Ta nghĩ nghĩ, cuối cùng hôn một cái lên bên mặt hắn.
Lúc trước ta thật muốn biết trước đây Vô Mẫn Quân đã xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi biết thì lại tình nguyện bản thân mình không biết.
Nghĩ lại rất nhiều chi tiết lúc trước, ví dụ như lúc hắn nói hắn trốn ở trên mái nhà nghe lén người khác nói chuyện, đó là bảy năm trước hắn mới có mười hai tuổi. Còn có lần gặp phải thích khách ở Đông Nguyên quốc, hắn nói”Ngươi đang hoài nghi năng lúc cửa trẫm sao hử? Lúc trẫm mười tuổi…” .
Hắn chưa từng nói tới chuyện xảy ra lúc mười tuổi kia.
Còn có những đồ ăn đã bị hỏng với những ngọn nến lưu trữ trong mật thất…






Ta hôn Vô Mẫn Quân xong, miệng hắn hơi hơi nhếch lên cười, nói: “Được rồi, việc này đã xảy ra lâu như vậy, trong lòng ta cũng không còn cảm giác gì nữa, nói ra cũng không có cảm giác gì… Điều chúng ta nên lo lắng nhất hiện nay là làm thế nào hoán đổi trở lại.”
“Phải.” Ta gật gật đầu.
Ước chừng vào ban đêm mười ngày sau, một cái bóng nho nhỏ xuất hiện ở Chưởng Kiền điện — bánh bao.
Ta với Vô Mẫn Quân sau khi nhìn rõ là bánh bao, một tay nâng nó, một tay đốt đèn, chỉ thấy trên cổ bánh bao treo một dây thừng, trên dây thừng có buộc một cái túi nhỏ.
Bánh bao chỉ chỉ cái túi của mình: “Xèo xèo chi!”
Ta nói: “Ngươi sợ có độc?”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Không phải sợ, chỉ là cẩn thận cho thỏa đáng. Huống chi… Nếu có thể đổi thân mình, có lẽ gà vịt cũng phải có hiệu quả trước?”
Ta: “…”
“Tùy ngươi đi…” Ta đem hai viên thuốc để vào trong bình, cẩn thận cất đi.
Ngày hôm sau Vô Mẫn Quân quả nhiên để cho ngự phòng mang tới một con gà và một con vịt tới đây, sau đó còn đặc biệt căn dặn làm một cái lồng sắt. Sau khi đuổi hết bọn hạ nhân đi, ta với Vô Mẫn Quân tự mình đổ thuốc cho gà vịt — gà vịt đương nhiên là không chịu ăn , cho nên còn chỉ có thể cứng rắn nhồi, ta thật sự là…
Sau khi uống xong, đem gà vịt vứt vào trong lồng, sau đó ta với Vô Mẫn Quân liền lui ra ngoài, ở bên ngoài đi dạo, ước chừng qua thời gian một nén nhang, chúng ta quay về Chưởng Kiền điện, mở cửa lồng sắt ra, thả gà vịt ra, phát hiện cả hai bọn nó đều không có chuyện gì, hơn nữa không thấy có chuyện gì xảy ra –
Hai chúng nó đều thật kinh hoảng, kêu ầm ĩ nhìn nhìn đối phương, hơn nữa cách thức đi đứng hiển nhiên không đúng, coi như chúng nó hiện giờ không thích ứng được với cơ thể của mình.
Ta dở khóc dở cười: “Xem ra thật sự hữu dụng, hơn nữa phạm vi không giới hạn chỉ là người.”
Vô Mẫn Quân vừa lòng gật gật đầu: “Phải.”
Một khi đã như vậy, dược chính là rất có tác dụng, không biết vì sao trong lòng ta cảm thấy có chút không yên, Vô Mẫn Quân lại vô cùng cao hứng, cầm trên tay thuốc lắc đi lắc lại, lười biếng nói với ta: “Phải, đêm nay uống thuốc, tắm rửa chờ trẫm.”
Ta: “…”
“Tắm rửa cái đầu ngươi, ta tắm rửa chính là thân thể của ngươi được không…”
Vô Mẫn Quân: “…”
“Ta đây tự mình tắm rửa.” Mặt Vô Mẫn Quân đỏ lên, đáp.
Ta ngượng ngùng, nói: “Đến lúc đó rồi nói sau…”
Vô Mẫn Quân cười cười đê tiện, vừa há mồm định nói cái gì, bên ngoài vội vàng truyền đến thông báo, nói là Bình Dương xảy ra chuyện.
Sau khi Thái Sư qua đời được hai tháng, Bình Dương xảy ra chuyện, thật sự là khiến cho người ta ăn không tiêu, ta và Vô Mẫn Quân vội vàng tiến đến phủ công chúa, mới biết được hóa ra là khi muội ấy đi tản bộ mà ngã xuống, mà lúc ấy bởi vì không cẩn thận nên Lã Dẫn chọc giận Bình Dương cho nên bị cưỡng chế không cho phép đi theo — Lã Dẫn đần độn, lại thật sự không đi theo, lúc Bình Dương ngã xuống không thể đỡ kịp.
Thái y vẫn còn đang trị liệu cho Bình Dương ở bên trong, Lã Dẫn ở bên ngoài khẩn trương tới mức mặt nhăn lại thành một nhúm, Vô Mẫn Quân lạnh lùng nói: “Bình Dương từ lú