Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.
thẹn thùng nói: “Hoàng huynh, không cần lòng nóng như lửa đốt như vậy chứ…”
Vô Mẫn Quân cười như không cười liếc mắt nhìn muội ấy, không nói hai lời, thuần thục theo cửa sổ bay đi, ta bị hắn ôm, mơ mơ màng màng nhìn hắn.
Phía sau hắn là bầu trời đầy sao.
Ừm, ta cảm thấy ta có dự cảm, biết sắp sửa phát sinh chuyện gì …
Đêm đó, mọi thứ đều kiều diễm.
Ngày hôm sau, vài tiểu cung nữ tới thu dọn giường, bưng chăn cuốn gọn lại rồi mang đi, trong đó một tiểu cung nữ vụng trộm nhìn ta, cười mà không nói. Ta im lặng nhìn miệng nàng cười như đập vào mặt kia, không biết có nên giết người diệt khẩu hay không.
Từ sau khi ta và Vô Mẫn Quân hoán đổi trở lại, ta rốt cục cảm nhận được sự khổ sở và thoải mái của việc thân là một nữ nhân.
Khổ sở chính là lúc tới tháng, mà thoải mái là không cần phải lâm triều, mỗi ngày chỉ cần ở trong Chưởng Kiền điện, chỉ phải quản lý một chút công việc phân phối tiền tiêu vặt hàng tháng của hậu cung. Về phần phê duyệt tấu chương, ta hoàn toàn không cần quan tâm , chỉ là đôi khi ta thấy Vô Mẫn Quân rất vất vả cũng sẽ theo thói quen tới giúp đỡ một chút.
Sơ sơ đổi trở về ngày đầu tiên, ta cảm thấy hơi chút không thích ứng, còn định đi lâm triều, dù sao qua ngày hôm sau ta đã hoàn toàn thích ứng được, tất cả đều vô cùng vui sướng.
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi ta và Vô Mẫn Quân hoán đổi trở về, Vô Mẫn Quân tỉnh lại trước, được hạ nhân hầu hạ thay quần áo đi lâm triều, trước kia đều là ta rời đi, Vô Mẫn Quân ngủ ở trong chăn, lúc này đến phiên ta nửa ngủ nửa tỉnh híp mắt nhìn hắn , để cho hạ nhân rời đi trước, ta cười hì hì hỏi hắn: “Tiếc nuối không? Khổ sở không đau khổ không? Thương tâm không?”
Vô Mẫn Quân cười liếc mắt nhìn ta một cái, nói: “Thói quen lười nhác có chút không quen đâu.”
Ta theo thói quen gạt tay lên, vừa vặn đánh trúng mũi Vô Mẫn Quân.
Vô Mẫn Quân: “…”
Hắn đau đến rơi lệ: “Ngươi không thể nhẹ nhàng một chút sao…”
Ta nói: “Ta cũng không phải cố ý ! Ai bảo ngươi bóp mũi ta…”
Tọa thẳng thân mình, ta thấu đi qua nhìn nhìn: “Không có việc gì chứ?”
Vô Mẫn Quân nói: “Không sao…”
Ta cũng đã ngủ đủ, vừa vặn gọi hạ nhân tới giúp rửa mặt chải đầu thay quần áo, lúc dùng bữa sáng, ta nhìn thấy Vô Mẫn Quân ngồi xoa mũi, đành phải gọi hắn lại đây: “Thật sự rất đau sao?”
Vô Mẫn Quân nói: “Bằng không ngươi hôn một cái.”
Ta: “…”
Ta thở dài, nói: “Vô Mẫn Quân, lúc trước ngươi rất nữ tính, hiện tại ngươi lại rất yếu ớt… Cứ tiếp tục như vậy ngươi cũng không cứu nổi, thật sự…”
Vô Mẫn Quân không chút do dự tiến lại gần, dùng miệng nuốt hết những lời nói tiếp theo của ta, ta bị hắn hôn đến choáng váng mơ hồ, sau khi hắn lui lại thì cơ bản đã quên vừa nãy định nói gì nữa .
Vô Mẫn Quân đê tiện hướng ta nhíu mày: “Tiếp tục nói đi, ta hiện tại rất yếu ớt, sau đó thì sao, hử?”
Ta: “…”
“Ngươi từ yếu ớt, lại biến thành ‘khiến cho người ta tức giận ‘.” Ta liếc mắt xem thường nhìn hắn, trong lòng đã có chút ngượng ngùng, từ sau khi hoán đổi trở lại, Vô Mẫn Quân có vẻ phấn chấn vô cùng, khi làm một ít hành động thân mật cũng rất tự nhiên nhưng ta thì lại cảm thấy ngượng ngùng…
Đại khái là do da mặt không dày bằng hắn như vậy…
Thời gian buổi chiều, Vô Mẫn Quân phải đi ngự thư phòng, ta ngồi một lát ở trong Chưởng Kiền điện, Bình Dương và Lã Dẫn đã tới rồi, Bình Dương nói chính mình rất nhàm chán , ta cũng tràn đầy đồng cảm, dù sao cẩn thận nghĩ lại lại cảm thấy rất không thích hợp, dù sao Bình Dương là vì mang thai, mà ta… cũng không đến mức nhàm chán như vậy…
Ngày thường lúc ta còn ở trong cơ thể Vô Mẫn Quân, chuyện phải làm nhiều không đếm hết, Vô Mẫn Quân cũng tới hỗ trợ, hai người chúng ta đều đặc biệt không hề có cảm giác nhàm chán gì, trừ phi có đôi khi Vô Mẫn Quân nhàn hạ, tránh ở trong Chưởng Kiền điện ngủ hoặc là đọc sách.
Mà hiện việc ở trong triều hoàn toàn giao cho Vô Mẫn Quân, tự mình ta ngược lại cảm thấy không có việc gì làm, thật sự là khiến cho người ta rối rắm.
Bình Dương cùng ta ngồi cùng một chỗ, hai người bắt đầu tán gẫu linh tinh, ta cũng không biết gì về chuyện trong cung, chỉ có thể nghe Bình Dương nói, chỉ trong chốc lát Bình Dương đã mất hứng: “Hoàng tẩu, hôm nay vì sao tẩu chỉ nghe mà không nói gì? Ngày xưa mỗi lần muội tới tìm tẩu, tẩu đều có rất nhiều tin tức !”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân rốt cuộc là nghĩ cái gì… chứ?
Nói không nên lời gì có thể khiến cho người ta có hứng thú nói chuyện linh tinh, ta có chút xấu hổ đành phải nói cho Bình Dương chuyện về Đông Nguyên quốc, những chuyện này dù là Vô Mẫn Quân cũng không nói được, vì thế Bình Dương cảm thấy vô cùng hứng thú, ta nói tới những chuyện trước đây của ta, cũng dần dần lật lại trí nhớ nhiều năm trước đã phủ đầy bụi, tự mình bắt đầu cũng cảm thấy hứng thú.
Sau khi nói chuyện phiếm với Bình Dương đến giờ ăn cơm chiều, Vô Mẫn Quân cũng đã trở lại, lưu Bình Dương và Lã Dẫn ăn cơm ở đây, cơm nước xong sau Bình Dương và Lã Dẫn rời đi, ta liền uyển chuyển tỏ vẻ với Vô Mẫn Quân