Tác giả: Hà Vũ
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.
là không quan tâm.
Khi cô nghẹn ngào mà nói: "Không được tôi đồng ý mà tự ý lấy tôi, tôi không muốn, tôi muốn ly hôn."
Ai ngờ sau khi Phó Hoành bất đắc dĩ ký vào đơn ly hôn, cô gái này ngược lại còn khóc mà nói: "Anh có còn cần em nữa không?"
Nhà văn hiện thực phê phán nổi tiếng của nước Mỹ là O\'Henri đã đã từng nói trong một tác phẩm nào đó của ông ta: "Cuộc sống là do khóc nức nở, khóc thầm và mỉm cười tạo nên, mà trong đó khóc thầm sẽ chiếm phần lớn nhất...."
Cổ Tinh Thần vẫn luôn cảm thấy câu nói này thật đúng. Đã lâu lắm rồi cô vẫn nén khóc thầm, cố gượng cười, chỉ có thể núp trong góc nào đó để người ta không thấy được mà khóc nức nở. Nhất là ở trước mặt Phó Hoành.
Bởi vì nguyên nhân từ Cổ Lệ Sa mà cô mất đi cơ hội làm việc, Tinh Thần cũng không nói cho Phó Hoành biết, mặc dù rằng sau lưng cô vẫn âm thầm rơi lệ. Cô nghĩ, cho dù hắn có biết thì sao nào? Quan hệ giữa bọn họ nhiều năm vẫn rất cẩn thận, hiểu ngầm lẫn nhau là phải che mắt mọi người, cô không cho rằng hắn sẽ vì cô mà đi đắc tội với Cổ Đại tiểu thư. Cần gì phải tự rước lấy nhục đây?
Sau mỗi ngày, cô đều sinh hoạt và nghỉ ngơi bình thường, ra khỏi nhà sẽ đến viện điều dưỡng làm bạn với dì Hồng, trước khi gần tối sẽ về nhà.......
Bất giác, hai tháng liền nhanh chóng trôi qua.
Đối với chuyện công việc mà nói đó là một chuyện vô cùng đả kích với cô. Cuộc đời bất công đến thế là cùng, người cố gắng tiến thủ lại không bằng kẻ sau lưng sàm ngôn xua nịnh. Cộng thêm số mạt rệp nữa, sau khi gửi bản lý lịch đi nhiều nơi không có hồi âm, thì gặp phải tên chủ sắc lang nói xa nói gần về "quy tắc ngầm", cô đương nhiên là chạy càng xa càng tốt.
Lại qua một đoạn thời gian, Tinh Thần thật không dễ dàng gặp được luồng gió mới thổi qua cái sự nghiệp đang lạnh lẽo của cô, cô đã có công ty nhận.
Đó là công ty trang sức mới thành lập lấy chế tác và bán trang sức truyền thống làm chủ đạo với cái tên khá là khoa trương: công ty trang sức trách nhiệm hữu hạn Đài Đông Nhất Hoa. Nghe nói công ty trước mắt đang chuẩn bị tích cực xâm nhập thị trường vì vậy hướng bốn phương tám hướng, bày thiên la địa võng tìm nhân tài. Tinh Thần vốn là nhà thiết kế trưng bày được đề cử, may mắn được trúng tuyển.
Hôm đó, Tinh Thần vai đeo túi xách đến khu trung tâm thương mại của thành phố, theo địa chỉ đi thang máy lên tầng 23, tới Công ty trang sức trách nhiệm hữu hạn Đài Đông Nhất Hoa.
Tiếp cô là một vị lão phu nhân nhân chừng sáu mươi tuổi, ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc, trông mặt bà gầy teo nho nhỏ, mái tóc búi theo kiểu cũ, mặt đánh phấn dày, mặc sườn xám sặc sỡ, các ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc phỉ thúy, trong tay còn cầm chiếc khăn tay bằng lụa tơ tằm thêu hoa, nhìn qua có chút quý phái.
Một vị phu nhân khá đẫy đà cũng ngồi bên cạnh, cạnh đó còn có một chàng trai chừng hơn hai mươi tuổi, dáng dấp trắng trẻo mập mạp, dáng vẻ ngây thơ, tóc rẽ ngôi giữa, ăn mặc theo kiểu Trung Quốc trừ áo khoác ngoài.
Trong giây lát, Tinh Thần cảm thấy mình giống như trở lại những thời kỳ đầu Dân quốc.
Trong phòng còn có hai tam cô lục bà bộ dáng như bà thím, đều tô son đánh phấn, ăn mặc xinh đẹp, một người trong đó có giọng Đài Loan bảo cô ngồi vào ghế đối diện.
Một người khác xin chỉ thị: "Lão phu nhân, cổ tiểu thư đến."
"Ừm." Người phụ nữ mập gật đầu một cái, nhìn Tinh Thần từ trên xuống dưới.
Tục ngữ nói: "ba nữ nhân thành một sân khấu" không sai.
Ba người đàn bà này vẫn ở đó nói to nói nhỏ, mỗi người một câu bình phẩm từ đầu đến chân Tinh Thần.
Một người nói: "Lão phu nhân ngài nhìn xem, bộ dáng rất mềm mại, đúng không ạ?"
Vị phu nhân già gật đầu một cái, "Chỉ tiếc là hơi gầy một chút, chỉ là so với những cô gái đến trước đây chỉ có da bọc xương thì có vẻ tốt hơn. Có ngực và mông, sau này bồi bổ tốt là được."
Một bà thím khác cười nói: "Đúng rồi, tôi nhìn thấy mặt mày có vẻ giống lão phu nhân lúc trẻ vài phần, nhớ năm nào lão phu nhân là Đài Đông Nhất Hoa đã mê hoặc bao nhiêu chàng trai."
Lão phu nhân đương nhiên là hết sức hưởng thụ, cầm khăn che miệng cười nói: "Đó là chuyện lúc trẻ, đều đã già rồi, nói đến làm gì?"
Hai bà thím lập tức tiến đến nịnh nọt một phen, nói về thời đó một lúc rồi mới đem đề tài chuyển về Tinh Thần.
"Lão phu nhân xem một chút, ngày sinh, tháng đẻ, tên họ, bát tự rất hợp với Thiếu gia rồi đó!"
"Ừ, Bao Bao nhà chúng ta cũng chưa từng có sơ luyến, nhất định phải tìm cô gái thật trong sạch làm vợ.
"Đúng vậy, Hoa gia là vọng tộc ở Đài Đông, có uy tín danh dự, thế nào cũng phải tìm cháu dâu trình độ học vấn cao, vị Cổ tiểu thư này đã từng học đại học ở nước ngoài rồi đấy!"
Tinh Thần nghe mãi không hiểu, rốt cuộc không nhịn được mở miệng hỏi: "Thật xin lỗi, xin hỏi. . . . . ."
"Là như thế này, Cổ tiểu thư, lão phu nhân nhà chúng tôi cảm thấy điều kiện của cô rất tốt..., cho nên hẹn cô tới gặp một người."
"Vị này là Thiếu gia nhà chúng tôi!"
Nghe tam cô lục bà thao thao bất tuyệt cô cuối cùng cũng nghe ra chút manh mối