Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.
r>Thật không biết có phải “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” hay không mà anh lại có thể nói tốt về cô như vậy?!
Cứ tưởng rằng sau khi thăm hỏi mẹ cô xong thì anh sẽ về, nào ngờ mẹ cô lại giữ anh ở lại ăn cơm tối, còn nói hôm nay cứ qua đêm ở đây cũng được.
Đương nhiên là Trầm Úy Vũ cung kính vâng mệnh ngay lập tức, tuy rằng cô rất muốn mở miệng ngăn cản, nhưng nghĩ chắc chắn là hai người kia sẽ không nghe nên lại thôi.
Mùi vị quen thuộc, xúc cảm tuyệt vời, thân hình kề sát nhau, làm cho trái tim đang bất an của cô dần bình tĩnh trở lại, cô không quan tâm lúc này mình đang đứng ở nơi có nhiều người qua lại, không quan tâm đến việc hôn nhau ngoài đường là trái với suy nghĩ của người phương Đông, lúc này cô chỉ muốn cuồng nhiệt tìm lấy sự ấm áp nơi anh mà thôi.
Mãi cho đến khi cảm thấy khó thở, cô mới rời khỏi môi anh, thở nhẹ nói: “Em rất nhớ anh, nhớ…rất nhớ anh, vì quá nhớ nên khi gặp nhau mới không thể bình tĩnh được. ” Bây giờ cô mới có thể bày tỏ được cảm xúc thật của mình.
“Ai…Đáng tiếc bây giờ đang ở bên ngoài…Nếu không thì…” Trầm Úy Vũ giơ tay lên vuốt ve đôi môi vừa bị anh tàn sát bừa bãi kia, ánh mắt ánh lên ngọn lửa nhỏ, bụng dưới lại bắt đầu có phản ứng.
“Hừm ~ Sau khi về nhà bổn tiểu thư sẽ giúp ngươi nhé ~ Hy vọng rằng ngươi không bị nghẹn đến hỏng ~” Đào Lộ cười quyến rũ, không quên trêu chọc vỗ mặt anh một cái.
Đáng chết thật! Trong đầu anh lập tức tưởng tượng ra bộ dạng phóng đãng của cô khi làm tình, tiểu Úy Vũ cũng cứng thêm một chút rồi, thật hận không thể đè cô xuống ngay tại đây, ra sức khiến cho cô phải kêu rên liên tục.
Tuy nhiên, hiện tại anh có việc quan trọng hơn phải làm, cho nên đành phải chuyển sự chú ý sang hướng khác.
Kéo Đào Lộ ngồi xuống một chiếc ghế đá, cùng nhau ngắm nhìn ánh chiều tà màu cam sáng rực trên mặt sông, anh nghĩ nếu có thể được ở bên cô cả đời thì thật hạnh phúc.
Anh đứng dậy khỏi ghế rồi quỳ xuống đất, khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười quyến rũ say lòng người, dịu dàng nói: “Quả đào nhỏ, còn nhớ anh đã nói là sẽ cho em một niềm vui bất ngờ không?”
“Kìa…Anh…” Đào Lộ bị hành động của anh làm cho sửng sốt, chỉ biết ngây ngốc nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt, tim không khỏi loạn nhịp.
Anh lấy ra từ trong áo một chiếc hộp nhung màu xanh ngọc, chậm rãi mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương được chế tác đơn giản nhưng rất tinh tế.
Dưới ánh sáng mặt trời, viên kim cương như tỏa ra ánh hào quang, thêm màu xanh ngọc làm nền trông càng thêm đoan trang và sang trọng.
“Đào Lộ, quả đào nhỏ của anh, anh muốn giữ em lại bên cạnh anh cả đời này, giấu đi hết dáng vẻ xinh đẹp và đáng yêu của em, không cho ai được nhìn thấy, cho nên, em hãy cưới anh nhé ~” Trầm Úy Vũ nhẹ nhàng vén những lọn tóc của cô ra sau tai, mắt nhìn chăm chú vào gương mặt nhỏ nhắn của cô.
Đối mặt với những câu nói bất ngờ của anh, Đào Lộ sững sờ đến không biết phải làm sao, cô thật sự không thể đoán được là anh sẽ cầu hôn cô ngay tại lúc này.
Tại sao sự tình lại không diễn ra theo tiết tấu giống như kiếp trước? Ở kiếp trước, phải quen nhau một năm thì bọn họ mới tiến tới hôn nhân cơ mà?
Cô cắn chặt môi, thấy trong mắt anh tràn ngập sự chờ mong, khiến cho cô cảm thấy thật bối rối…
Đào Lộ nhìn vào chiếc nhẫn kim cương đang tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, tựa như đang chứng minh cho tình yêu của hai người lúc này, làm cô chợt nhớ tới một câu.
Hạnh phúc đến từ một lời ước hẹn hoàn mỹ.
Đối với việc Trầm Úy Vũ cầu hôn, cô thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng một khi đã đồng ý, thì cô nhất định phải trao được cho anh một lời ước hẹn hoàn mỹ.
Nhưng mà…Lời ước hẹn đó có tồn tại được không thì cô hoàn toàn không biết!
Ở kiếp trước, Trầm Úy Vũ cũng như bây giờ, không hề hay biết về quá khứ mà đã nói muốn kết hôn với cô, chỉ khi tới hôn lễ, anh mới biết được ba của cô là hung thủ đã giết chết ba mẹ anh, khiến cho anh không còn ai để nương tựa.
Mũi có chút chua xót, đôi mắt mờ sương, cô nhẹ nhàng đáp: “Yêu…rất yêu anh…” Nếu không yêu thì sau khi sống lại, cô tìm đủ mọi cách để được gần anh làm gì chứ.
Nhìn cô gái mình yêu đang sắp khóc, Trầm Úy Vũ đưa tay khẽ nhéo mũi cô một cái, miệng mỉm cười.
“Anh cũng rất yêu em ~” Giọng nói của anh tràn ngập sự cưng chiều, đem nhẫn kim cương từ trong hộp lấy ra, cầm lấy tay cô nói: “Cho nên mới muốn cưới em về nhà. ”
Nhưng anh còn chưa biết chuyện gì mà ~ Nếu anh biết thì anh có còn quyết định sẽ cưới em nữa không? Đào Lộ thầm hỏi trong lòng.
Mắt thấy chiếc nhẫn sắp bị anh đưa đến ngón tay, cô bèn cuống quýt rút tay về rồi co thành nắm đấm, khiến cho Trầm Úy Vũ sửng sốt, khuôn mặt tràn đầy sự hoang mang. Anh không hiểu vì sao anh đã gần như xé lòng ra cho cô xem rồi, vậy mà cô lại chần chừ, cuối cùng biến thành cự tuyệt!
Biết hành động của mình đã làm cho anh không vui, Đào Lộ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh nữa, tuy rằng trước đây cô đã từng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh rồi, nhưng cũng không có nghĩa là cô đã q