pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

nhưng nơi Quyển Nhĩ là ký túc xá nên không tiện lắm.
Hai người lại có tâm lý bài xích việc đi khách sạn, Quyển Nhĩ cảm thấy đến một nơi như thế thì tính mục đích cao quá, dường như đến đấy chỉ vì muốn làm chuyện ấy mà thôi, cô không thể chấp nhận được.
Giữa những âm thanh chát chúa xung quanh, giữa những tiếng gào thét dữ dội của mọi người, giọng nói của Quyển Nhĩ nhẹ nhàng dội thẳng vào tai anh, khiến trái tim anh loạn nhịp.
Đinh Mùi không nói gì, chỉ cúi thấp đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Mặc dù tình cảm đó không ào ạt, mãnh liệt như muốn nhấn chìm anh, nhưng anh có thể khẳng định, Lục Quyển Nhĩ đáng yêu, đáng thương, thông minh, ngốc nghếch và rất thấu hiểu lòng người.
Những lúc Đinh Mùi đi công tác, hai người chỉ có thể tranh thủ gọi điện cho nhau. Thời gian tốt nghiệp đang đến gần, họ cũng không còn giữ được giọng điệu vui vẻ, thoải mái nữa. Dường như bên trong mỗi người đều có một Tường Lâm Tẩu[1'>, nhưng lúc muốn giãi bày tâm sự thì câu nói điển hình của cô là:
“Em không muốn đi, thật đấy, em không muốn chia tay với anh…” Câu nói đó cùng với tiếng khóc lóc thê lương truyền qua ống nghe tới tai Đinh Mùi, như muốn thử tính nhẫn nại của anh.
“Anh sẽ tới đó thăm em, anh có nhiều cơ hội đến phỏng vấn ở tỉnh em.”
[1'> Tường Lâm Tẩu: Nhân vật trong tác phẩm Chúc Phúc của Lỗ Tấn (1881 – 1936).
Những câu an ủi như thế chẳng mang lại nhiều tác dụng. Quyển Nhĩ biết, tốt nghiệp cũng đồng nghĩa với việc họ đã đi đến tận cùng của con đường, không còn lý do gì để đi tiếp nữa. Vì vậy, sau mỗi cuộc điện thoại như thế, Quyển Nhĩ thường rúc mình trong chăn, khóc lóc thê thảm suốt buổi tối.
Phạm Tĩnh Mang nhìn Quyển Nhĩ, bất lực nói: “Giờ thì mình đã biết vì sao Nguyệt Hạ lại nói trái tim mình rắn như sắt đá, thiếu nhạy cảm rồi. Biểu hiện của mình chỉ cần bằng một phần một trăm của cậu thì anh ấy có đi cũng yên tâm hơn rất nhiều”.
Nguyệt Hạ vừa đi Canada, anh chuẩn bị sang đó học lên Tiến sĩ, trước mắt là ở tạm nhà mẹ. Ba mẹ ly hôn từ khi anh ta còn rất nhỏ, hai người đều đã có gia đình riêng từ lâu. Mẹ anh ta không sinh thêm con nữa, yêu cầu duy nhất của bà khi gửi tiền hỗ trợ việc học cho Nguyệt Hạ là anh ta sẽ sang Canada học, nhưng Nguyệt Hạ lại muốn học ở Mỹ.
Phạm Tĩnh Mang do dự rất lâu, vẫn chưa đồng ý đăng ký kết hôn trước khi Nguyệt Hạ đi. Tương lai, đến anh ấy còn chưa xác định được, cô chỉ muốn giảm bớt mạo hiểm, việc theo anh sang đó thật sự cô không dám khẳng định.
“Hai cậu đâu có giống mình, chỉ là tạm thời chia tay một thời gian, rồi lại đoàn tụ thôi mà.” Quyển Nhĩ không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ chảy ra không sao kìm lại được, “Còn bọn mình sẽ là kết thúc”.
“Thế thì sao? Mỗi năm sau khi tốt nghiệp vì lý do công việc mà tỉ lệ chia tay còn chẳng phải là rất lớn sao? Có những người họ kiên quyết tới cùng bất chấp là có công việc hay không, nhưng kiên trì như thế đâu có đồng nghĩa với việc mãi mãi không bao giờ chia tay? Ví dụ như mình, giờ chưa nói chia tay, nhưng điều đó không có nghĩa là sau này bọn mình không có khả năng chia tay. Cậu đừng nghĩ mọi việc nghiêm trọng quá.”
“Không nghiêm trọng sao?”
“Mình cảm thấy có rất nhiều việc chúng ta không thể kiểm soát được, mà chuyện tình cảm ít nhất cũng chỉ có thể chắc chắn được một nửa. Người mà thứ gì cũng có được quá dễ dàng thì mới đặt chuyện tình cảm quan trọng hơn những thứ khác. Thực ra không có gì nghiêm trọng tới mức ấy đâu, mình thấy tình cảm không phải là chuyện quan trọng nhất.”
Những lời Phạm Tĩnh Mang nói cứ như lời của tiên tri vậy, Quyển Nhĩ nhanh chóng có cơ hội để so sánh cái gì quan trọng hơn. Công việc của cô gặp trục trặc đúng vào thời điểm cuối cùng. Thỏa thuận lao động của cô gửi đi gần một tháng mà không nhận được bản ký tên đóng dấu do Đại học J gửi lại.
Cô gọi điện tới phòng Nghiên cứu Đại học J, giáo sư Khổng ở văn phòng phụ trách việc tiếp đón cô khi phỏng vấn, cho dù Quyển Nhĩ có hỏi gì, bà ta đều trả lời rất nhạt nhẽo, “Không rõ, không biết”, thế mà lần gặp mặt trước còn thân thiết kéo tay cô một câu “Tiểu Lục” hai câu “Tiểu Lục”.
Công việc của Quyển Nhĩ, là do hiệu trưởng Đại học J liên hệ với trưởng phòng của phòng Nghiên cứu. Nhà của trưởng phòng đó cô cũng từng tới một lần thậm chí lần trước trưởng phòng còn nhắc nhở cô nếu đến phòng Nghiên cứu làm việc thì phải điều chỉnh phương hướng của mình.
Trước và sau có sự thay đổi thái độ đột ngột như thế, Quyển Nhĩ biết công việc của cô đã có vấn đề. Cô lập tức liên lạc về nhà, kể lại rõ tình hình với ba mẹ. Việc còn lại là ngồi chờ đợi.
Ba nhanh chóng gọi điện lại cho cô, thì ra trong thời gian nghỉ Quốc tế Lao động mùng Một tháng Năm, bọn họ đã điều trưởng phòng đó ra nước ngoài. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, phòng Nghiên cứu đã có thay đổi lớn, trưởng phòng bị cách chức, một vị phó phòng đã lên chức. Hiện tại do phía trưởng phòng Triệu đang thất thế, việc đưa Quyển Nhĩ vào là không có khả năng.
Cô chỉ tốt nghiệp Thạc sĩ, quá trình đào tạo lại không phù hợp với yêu cầu. Trưởng phòng Triệu nhận cô vào làm trợ lý