Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
khác. Anh không muốn dây dưa với Ban tuyên truyền, nhưng bạn cùng lớp với em chẳng phải ở trong ban đó hay sao? Em vào ban rồi sau này có những việc tương tự, em hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận liên hệ với họ để cùng gánh vác việc chung, lúc đấy đâu cần em phải cầm bút. Tài năng của em lúc bấy giờ cũng chỉ để dự phòng thôi. Hiểu chưa hả?”.
Quyển Nhĩ mặc kệ anh ta, túm lấy túi xách bỏ đi. Nghe thì có vẻ như thế, nhưng sao cô vẫn có cảm giác có điều gì đó không đúng, Đinh Mùi đối với người khác tốt xấu thế nào cô không biết, nhưng lúc nào cũng ép cô đến không còn chút sức lực. Sự lo lắng của cô không phải là không có lý. Ban thư ký gì đấy không phải là một cửa công nhàn rỗi, gần như phải phụ trách tất cả những công tác tổ chức, chuẩn bị cho Hội sinh viên của trường, thỉnh thoảng còn phải phụ trách cả việc liên hệ với bên ngoài. Vào ban đó, coi như rơi xuống cống, muốn tự lo cho bản thân, muốn có thời gian riêng là điều không thể.
Đương nhiên đợi Quyển Nhĩ sáng suốt mà nhận ra điều này, muốn rút lui, cũng là điều không thể.
Gần đến Noel, trong trường chỗ nào cũng trang hoàng cây thông Noel, dán hình ông già Noel, còn treo những chùm đèn lấp lánh như những vì sao trên trời, không khí vui tươi rất tây.
Hồi còn học trung học, Noel không được nghỉ, vì thế các tiết mục liên quan đến Noel thường chỉ là tặng nhau bưu thiếp, không có gì khác nữa. Không ngờ lên đến đại học, lễ Noel được coi là một ngày lễ chính thức, dưới khu ký túc nào cũng có viết: Mang theo thẻ sinh viên là có thể vào ký túc, đóng cửa vào hai giờ sáng.
Đối với việc đón đêm Noel, phòng 415 đã sớm có kế hoạch. Bọn họ thông qua việc bàn bạc đã bỏ qua rất nhiều lời yêu cầu giao lưu hữu nghị của các phòng kết nghĩa khác, cuối cùng chọn một phòng nam trong khoa. Nguyên nhân rất đơn giản, anh phụ trách đã đến gặp Tôn Mộc Nam nói chuyện mấy lần, vấn đề chính vẫn là làm thế nào để tăng thêm sự gi lưu và tiếp xúc giữa các bạn sinh viên trong khoa, thực tế thì chính là câu tục ngữ: Nước màu mỡ không để chảy sang ruộng nhà người.
Mấy người còn lại trong phòng cũng không có ý kiến gì, chỉ là cùng vui vẻ thôi mà, đón Noel với ai chẳng thế.
Sáng sớm hôm Noel, Quyển Nhĩ gặp Cao Mạc dưới lầu. Sau khi Cao Mạc từ thành phố S trở về, họ có gặp nhau mấy lần. Nhưng mấy lần gặp nhau đó cũng phải trải qua bao nhiêu gian nan mới thành công. Lúc đó ký túc còn chưa lắp điện thoại, nếu muốn gặp nhau thì hoặc là phải hẹn luôn từ lần gặp trước, hoặc là đến thẳng ký túc xá tìm gặp, nếu không gặp được thì đành phải đợi. Hai người bọn họ đều không biết vì lý do gì mà luôn không gặp được nhau, thậm chí có lúc hai người cùng đợi nhau, làm lỡ mất một buổi tối. Sau này họ đành giao ước, không ai đợi ai cả, có việc thì để lại lời nhắn, không có việc thì để ngày khác gặp.
“Hôm nay còn rất sớm,” Cao Mạc nhìn đồng hồ, “Em có muốn tới căng tin ăn cơm không?”.
Quyển Nhĩ lắc lắc đầu. “Em cũng đang muốn gặp anh.” Cô đưa gói quà đang cầm trên tay ra, “Tặng anh, Noel vui vẻ”.
Lần trước Quyển Nhĩ nhận được quyển sổ ghi chép Cao Mạc tặng mới đội nhiên nghĩ ra, cô cũng chưa bao giờ tặng anh món quà nào. Vì thế nghĩ rồi lại nghĩ, chọn rồi lại chọn, cô mua tặng anh một chiếc bút máy. Mặc dù có vẻ hơi lạc hậu, nhưng vô cùng thực dụng. Đưa quà xong, Quyển Nhĩ để ý xem biểu hiện của Cao Mạc, cô chỉ sợ lời của Tiểu La ứng nghiệm, vừa không có gì mới mẻ, lại cũng chẳng mang thông điệp gì, chắc chắn sẽ bị người ta trả lại!
Cao Mạc đón lấy, “Đã cuối kỳ rồi, sao em còn mua lung tung, còn đủ tiền để tiêu không?” Nói xong liền mở ra xem, mỉm cười “Bút của anh rơi hỏng rồi, đang lo không biết đi thi viết bằng gì”.
Anh không nói câu “cảm ơn”, nhưng anh nói đó là thứ anh cần, điều đó còn khiến Quyển Nhĩ vui hơn hàng ngàn hàng vạn lời cảm ơn.
Quyển Nhĩ cũng vui vẻ, “Anh dùng là tốt rồi, tìm em có việc gì không?”.
“Tối nay đi xem phim nhé?” Cao Mạc hỏi cô.
“Hôm nay liệu có đông quá không?” Quyển Nhĩ cũng nghe nói ở hội trường sẽ chiếu một bộ phim lãng mạn kinh điển, nhưng mấy người trong phòng cô đều nghĩ vào dịp lễ tết thế này mà tới đó chen chen chúc chúc với các đôi các cặp, nhất định sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.
“Đến Đại học K xem, anh mua vé rồi.”
Đột nhiên Quyển Nhĩ cảm thấy hơi căng thẳng. “Mấy giờ bắt đầu? Tối nay bọn em có tổ chức vài hoạt động với phòng kết nghĩa.” Trên thực tế, điều mà cô muốn nói hoàn toàn không phải là cô không có thời gian, chỉ có điều căng thẳng quá thành ra lại nói thật quá. Có thể không căng thẳng sao? Gần đây Cao Mạc không để ý tới cô nhiều nữa, bớt được áp lực đó, tình cảm của Quyển Nhĩ dành cho Cao Mạc lại được thổi bùng trở lại. Mặc dù biết như thế cũng không được gọi là người yêu, nhưng cũng đã vượt qua giới hạn của tình bạn và có thứ gì đó rất ngọt ngào.
“Chín giờ tối nay.” Cao Mạc hơi nhíu mày, thì ra kế hoạch cho ngày Noel của Quyển Nhĩ không có anh trong đó, tặng một cái bút là coi như xong.
“Thời gian đó thì không vấn đề gì. Lúc đấy em sẽ gặp anh ở đâu?” Buổi tụ tập liên hoan với phòng kết nghĩa dự định