Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
đứng lại còn không thở ra hơi nữa.”
Quyển Nhĩ gật gật đầu không nói, hai người từ từ đi về ký túc xá.
Dương Thu thấy sắc mặt bạn hơi lạ, đoán chắc lại bị Đinh Mùi mắng mỏ, nên cũng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh cùng Quyển Nhĩ quay về ký túc, thỉnh thoảng lại kể vài câu chuyện vui vui cho cô nghe.
Đang đi, Quyển Nhĩ bị Dương Thu kéo sang một bên, thì thầm vào tai: “Nghĩ là tối rồi nên không có ai quản lý chắc? Tí nữa mình sẽ gọi người tới ghi tên cậu ta”.
Cô nhướn mắt nhìn ra xa, thấy có hai người đang đứng giữa đường hôn nhau như ở chỗ không người, đoán chắc cũng được một lúc rồi, thế mà vẫn còn khó dứt ra.
“Kệ họ, đi thôi.” Quyển Nhĩ vốn không có hứng thú can thiệp vào những chuyện như thế, hôm nay nhìn thấy lại càng có cảm giác đau mắt, đi vòng qua để tránh.
“Kệ sao được!” Dương Thu thấy Quyển Nhĩ đã chịu nói chuyện, liền nói như thể dỗ dành cô: “Gần đây nhà trường quyết định chỉnh đốn lại tác phong, thành viên của Hội sinh viên thuộc các khoa ngày nào cũng đeo băng đỏ đi khắp nơi lùng sục, hai người này bị bọn mình bắt gặp, làm sao có thể dễ dàng cho qua như thế?”.“Chắc bọn họ cũng bị lùng sục nên mới ra đây?” Quyển Nhĩ chỉ vào hai người đang đứng giữa đường kia, nhưng sao nhìn họ không giống như vừa bị rượt đuổi.
“Đúng thế, nghe nói bất kể một ngóc ngách nào, chỗ tối nào, bất luận là ở trong vườn trường hay những nơi nghỉ chân, thậm chí dưới sân ký túc nữ đều có người ngồi đó cố thủ, bắt được lập tức ghi tên báo lên trường. Vì thế bọn họ đành ra giữa đường thế này.”
Dương Thu mặc dù nói sẽ không hề khách khí, nhưng giọng lại rất nhỏ, không để người khác nghe thấy mà ngượng ngùng.
“Ồ!” Quyển Nhĩ hiểu ra gật gật đầu. Cô cũng tham gia buổi họp phổ biến về đợt chỉnh đốn tác phong toàn trường lần này, chỉ không biết nội dung cụ thể như thế nào, hơn nữa cô càng không ngờ là, có người lại dám ngang nhiên, có lệnh cấm mà vẫn tự nhiên thân mật, chẳng lẽ hôn nhau thích đến thế sao?
“Đương nhiên là thích rồi.” Nghe thấy Dương Thu trả lời, Quyển Nhĩ mới biết mình đã buột miệng hỏi.
“Nụ hôn đầu tiên của mình sẽ diễn ra trước khi tốt nghiệp, nếu trước khi tốt nghiệp chưa có bạn trai, thì sẽ túm lấy một anh chàng nào đó nhìn thuận mắt, nếm thử mùi vị xem sao!” Tình cảm của Dương Thu dành cho Tăng Nghị lúc này không đậm cũng không nhạt, thực tế là trong mắt Tăng Nghị, xinh đẹp thanh tú không thôi chưa thể tính là con gái. Còn về Dương Thu, nói dễ nghe thì là trong sáng, hơn một chút nữa thì là một nữ sinh mạnh mẽ, vì thế cùng lắm chỉ có thể trở thành người anh em với anh, mà đối với hồng nhan tri kỷ anh không có hứng thú.
Quyển Nhĩ vốn đã quen với những hành động suy nghĩ khác người của Dương Thu, nhưng nghe cô ấy hét to lên như thế, cô cũng không tránh khỏi hoảng hốt.
Dương Thu phì cười: “Chấn động đúng không, sốc nữa đúng không! Mình nói cho cậu nghe, thứ tốt thì cũng nên đầu cơ tích trữ, tuổi trẻ mất giá nhanh lắm. Khi hai mươi tuổi, cậu là một tờ giấy trắng, người khác sẽ cảm thấy cậu thuần khiết. Khi cậu ba mươi tuổi, cậu mà vẫn là tờ giấy trắng, người khác sẽ cho là giấy ngả vàng rồi, nhất định là vì chất lượng quá kém nên mới bi vứt lại.” Sau đó, cô ấy hạ thấp giọng: “Đặc biệt như mình đang ở trạng thái hồn nhiên, nếu trong thời gian học đại học không ra tay, đợi sau này lựa chọn người có điều kiện mới kết hôn, thế không phải là lấy nhau vì tiền hay sao!”.
Quyển Nhĩ nhìn Dương Thu với mái tóc ngang vai, mặc dù không phải là tuýp con gái nhỏ nhắn, xinh đẹp kiểu yếu ớt, nhưng cũng rất ưa nhìn, người tầm tầm, khỏe mạnh hoạt bát. Cô ấy không thiếu thứ gì, đâu đến nỗi phải lấy người khác vì tiền. “Cậu đừng có dẻo mỏ, đừng tìm cớ biện minh nữa.”
“Mình là muốn đề phòng trước, tình yêu là mục tiêu duy nhất của mình ở đại học!”
Dương Thu thành khẩn thề thốt. Nhưng mục tiêu duy nhất này của cô ấy trong thời đại học đã không thể hoàn thành được.
Quyển Nhĩ còn chưa kịp phát biểu ý kiến gì, thì đôi chim uyên ương đang dính lấy nhau kia đã bị Dương Thu làm cho hoảng sợ bỏ đi mất.
“Đi thôi.” Quyển Nhĩ kéo tay Dương Thu. Nếu Dương Thu biết, nụ hôn đầu tiên của cô vừa mới diễn ra khoảng hai mươi phút trước đó, ở ngay tòa nhà phía sau họ kia, thì không hiểu cô ấy sẽ bình luận gì.
Nước mắt của Quyển Nhĩ đột nhiên như tìm được đường thoát, ào ào chảy ra. Đọng trên mặt không được bao lâu, rơi long tong xuống người, tuy không thể thấm qua lớp áo dày, nhưng sự ẩm ướt dường như bị cơn gió lạnh mang theo, đưa thẳng vào tim. Đúng thế, nụ hôn đầu tiên của cô, bất luận là cô cảm thấy nó quan trọng hay không, chưa kịp mang theo bất cứ sự kỳ vọng nào, chưa hề hoàn thành bất cứ mơ ước nào, đã mất đi như thế. Tự dưng dâng đến miệng của người ta, cô thật sự rất đau lòng, nhưng không biết nên tâm sự với người khác thế nào, đành làm như không có chuyện gì xảy ra.
Cảm giác giữa được và mất, đôi khi rất mong manh. Từ hôm đó Quyển Nhĩ không đến Hội sinh viên nữa, còn Đinh Mùi cũng không ép buộc cô, ra khỏi Hội sinh viên bằng cách ấy là điều khiến Quyển Nhĩ bất ngờ nhất. Điều này