Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1726 lượt.

o thẳng cánh tay cô ra. Khi anh vừa nắm vào tay cô, mới phát hiện ra bàn tay cô lạnh như đá, các ngón tay cong gập lại, dường như không thể duỗi thẳng ra được. Anh không cần nghe cô trả lời cũng biết, cô muốn làm ấm bàn tay mình. Nhưng nhiệt độ trong túi cũng không đủ ấm, nếu tay cô không ấm lại, rất có khả năng sẽ bị đau vì lạnh cóng. Thế là Đinh Mùi ủ chặt tay Quyển Nhĩ trong bàn tay mình, vừa ủ, vừa nghĩ, chưa thấy ai ngốc như cô ấy, tay lạnh cóng rồi mới cảm nhận được cái lạnh.
Lúc đó Quyển Nhĩ định rút tay lại, nhưng nhìn thấy ánh mắt cương nghị của anh, cô liền từ bỏ ý định giằng co, cả về mặt tâm lý lẫn hành động. Anh ấy không thích bị người khác để ý, cô cứ nên thành thật một chút là được rồi. Cô không ngờ sự việc chỉ diễn ra trong vòng mười phút, lại bị La Tư Dịch nhìn thấy rất rõ ràng!
Câu nói tiếp theo của La Tư Dịch mới càng có hiệu quả làm người khác chấn động, “Lúc đó không chỉ mình nhìn thấy, mà Tăng Nghị cũng thấy”.
Không để ý đến vẻ kinh ngạc của Quyển Nhĩ, La Tư Dịch nói tiếp: “Nếu không tại sao con bò hung hăng đó lại quay ngoắt đi như thế? Đã nhìn thấy hai người có gian tình, biết khó nên tự động rút lui”.
“Anh ấy nói với cậu?” Quyển Nhĩ thật sự bị những lời của La Tư Dịch làm cho sợ hãi, không phải cô luyến tiếc tình cảm đó của anh, mà cô không muốn anh hiểu lầm Đinh Mùi.
“Chuyện ấy mà còn phải nói.” La Tư Dịch biết Quyển Nhĩ đang lo lắng điều gì, “Cậu cũng đừng lo lắng quá, những việc như thế này giữa bọn con trai không ai nói ra đâu. Chơi một trận bóng, mồ hôi túa hết ra, uống một chầu rượu, nói phét vài câu, tự nhiên mọi chuyện sẽ qua hết thôi. Chuyện của cậu và Đinh Mùi không công bố cho thiên hạ biết thì cũng coi như giữ thể diện cho Tăng Nghị rồi, anh tình nguyện tôi cũng đồng ý, Tăng Nghị có gì mà nói chứ”.
Quyển Nhĩ được chỉ giáo, như tỉnh ra, gật gật đầu, cô cũng không cưỡng ép bản thân mình phải nghĩ quan hệ giữa cô và Đinh Mùi là trong sáng, bởi vì từ sâu thẳm trong suy nghĩ, cô biết mối quan hệ đó tuyệt đối không trong sáng,. Giải oan cho mình, sẽ lại tạo hy vọng cho Tăng Nghị, điều đó không tốt cho bất kỳ ai.
La Tư Dịch không tha cho cô, “Giờ giữa cậu và Đinh Mùi không còn trở ngại gì nữa, dù cậu và anh ta muốn che giấu tai mắt người khác hay là thật sự khiêm tốn nhún nhường, thì cậu cũng nên có giải pháp nào đó. Cứ thế này không những không rõ ràng chút nào mà cuối cùng người thiệt thòi vẫn là cậu
“Mình với anh ấy, thật sự không có gì.”
“Cậu có muốn có gì hay không?” La Tư Dịch dường như có ý định hôm nay mà không nói cho hết, cho rõ ràng thì không chịu tha vậy, thật sự cô không chịu được bộ dạng buồn bã bần thần của Quyển Nhĩ, “Cậu đừng học người bộp chộp như mình, thầm yêu cũng bộp chộp mà chính thức yêu đương cũng bộp chộp, mình thấy cứ thẳng tưng như ruột ngựa là tốt nhất, ít ra sau này cũng sẽ không cảm thấy hối tiếc, không phải ở đó mà buồn bã day dứt và tự trách giận bản thân mình”.
“Anh ấy không muốn, mà mình cũng không muốn.” Quyển Nhĩ đương nhiên hiểu là Tiểu La muốn tốt cho mình, nhưng cô không đủ dứt khoát như Tiểu La muốn.
La Tư Dịch lắc đầu, biết là không thể khuyên được bạn, Quyển Nhĩ thực sự bị đầu độc thật rồi. Đối với cô Đinh Mùi chính là đạo lý, Đinh Mùi chính là nguyên tắc. Vốn muốn giúp Quyển Nhĩ có được hạnh phúc trọn vẹn, nhưng chính cô ấy lại tự nguyện muốn chịu đựng, chẳng còn cách nào khác. Không khuyên được, vậy thì tìm cho cô ấy một việc khác để làm, hoặc là dần dần sẽ khiến tình cảm đó nhạt đi, hoặc là tan đi, hoặc biết đâu lại tạo ra hiệu quả ngược lại cũng nên. Dù sao Quyển Nhĩ vẫn còn nhỏ, chuyện tình cảm đối với cô ấy mà nói, chưa được coi là việc quan trọng hàng đầu.
Việc mà La Tư Dịch tìm cho Quyển Nhĩ chính là tiếp tục học ngoại ngữ. qua được cấp bốn, cấp sáu đã là gì, học kỳ hai của năm thức ba, tinh thần cơ bản là thi cao học, thi TOEFL và G(1) , mà tiếng Anh là môn có liên quan tới tất cả những cuộc thi đó, phải nắm chắc tiếng Anh, không được sao nhãng.
Lục Quyển Nhĩ không định xuất ngoại, cũng không muốn thi cao học, nhưng dưới sự thúc đẩy quy mô lớn như vậy, cô vẫn cùng La Tư Dịch đi đăng ký một lớp TOEFL. Theo lời Tiểu La thì là, tiến cũng được mà lùi cũng xong, học gì thì cũng không uổng phí. Cả ngày họ chỉ bàn tán đến chuyện học tập, dường như đúng là ôm ấp chí lớn, lòng đầy tham vọng.
Tới lúc đi đăng ký, bọn họ mới biết mình thuộc vào số những người có động cơ kém nhất, những lớp hàng ngày đã kín chỗ, chỉ có lớp cơ sở dành cho sinh viên ngoại trú học vào kỳ nghỉ hè là còn hai chỗ ở góc cuối cùng trong lớp.
“Cứ đăng ký đi, chỗ ngồi không đáng ngại đâu. Có những học sinh đăng ký nhưng cũng không theo được kịp, lúc đó các cháu có thể tựphía trên ngồi.”
Chú ở phòng ghi danh đã nói nhỏ với họ như vậy.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, như muốn ngầm thăm dò ý kiến, và sau đó thì cắn răng móc ví tiền ra, hơn hai nghìn tệ, có thể không đau xót hay sao? Tất cả tiền tiết kiệm của Quyển Nhĩ trong ba năm học cũng chỉ được hơn ba nghìn tệ mà thôi. Lúc nộp tiền, cả hai người đều ngầm hạ quyết tâm,


Polaroid