Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

là biết còn mười phút nữa là vào học, cô quay về chỉ muốn lấy bút và vở ghi thôi. Buổi chiều có bốn tiết, vì thế đành phải quay về lấy sách vở, cũng vì thế mới nhận được cuộc gọi này.
Lúc cô vội tới khu giảng đường, lớp của Đinh Mùi đã vào học. Quyển Nhĩ len lén đi vào từ cửa sau, nhìn lên phía trước, tìm mãi mà không thấy gương mặt thân quen nào. Quyển Nhĩ còn đang nghĩ có nên đi về lớp học tiết của mình, đợi nghĩ giữa giờ lại đến hay không thì nghe thấy giọng của cô giáo thật dịu dàng, “Buổi lên lớp hôm nay hy vọng các em hoàn thành một bài luận văn nhỏ ngay tại đây, đề bài cô không giới hạn cụ thể, chính là bàn về đặc điểm và sự phát triển của tiêu chuẩn và quy định kĩ thuật an toàn của xe hơi ở khắp các quốc gia trên thế giới, chọn một khu vực hoặc một quy định, tiêu chuẩn nào đó để viết, làm rõ sự thay đổi và nguyên nhân trong đó. Bài luận văn này làm trong vòng ba mươi phút, hết giờ phải nộp, quá giờ sẽ không nhận bài”.
Đầu óc Quyển Nhĩ lúc đó tự nhiên trống rỗng, chuyên ngành Vật lý lại làm một luận đột ngột thế này. Thời gian cô ngẩn người ra đó thì người khác đã lấy xong giấy bút, viết theo kiến thức trong vở ghi và tài liệu, chỉ có cô là ngồi thần ra đấy không biết nên làm thế nào. Cô túm lấy túi, đi ra từ phía cửa sau, vòng qua cửa trước, gập người, cúi đầu, cuối cùng cũng đã đi đến được chỗ của cô giáo.
“Không mang sách?” Cô giáo thấy bộ dạng rón rén của cô, tỏ ra hiểu ý đưa tài liệu trên tay mình cho cô.
“Không, không phải ạ.” Quyển Nhĩ cố giữ vững tư thế, cố gắng để duy trì cho mình có cùng chiều cao với cô giáo đang ngồi trước mặt, “Em đến là để xin cho Đinh Mùi nghỉ học, anh ấy bị ốm. Bài luận văn này có thể nộp sau được không ạ?”.
“Không được.” Một câu chắc như đinh đóng cột, làm tiêu tan hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng của Quyển Nhĩ.
“Vậy phải làm thế nào ạ?” Giọng Quyển Nhĩ rất nhỏ, như đang tự nói với mình. Mặc dù cô không biết lúc này Đinh Mùi đang ở đâu, nhưng cô biết cho dù giờ anh đang ở đâu, có báo cho anh thì anh cũng không thể vì kịp. Cứ viết bừa cho anh một bài, chỉ cần được một nửa số điểm thôi cũng coi như giúp anh qua được nạn này.
Cô cứ khom lưng đứng đó suy nghĩ mông lung làm cô giáo cũng ngồi không yên, là vì tự thế của Quyển Nhĩ như là đang cúi mình trước cô vậy. Cô đứng dậy, ra hiệu cho Quyển Nhĩ đi ra ngoài hành lang, “Đinh Mùi làm sao?”
“Dạ, anh ấy, anh ấy bị đau dạ dày”, sau khi những thuật ngữ về đau bụng được phổ biến rộng rãi, đã trở thành những cái cớ hợp lý nhất cho lý do đi muộn, về sớm, hay bỏ một buổi học, nặng nhẹ đều được, già trẻ đều có thể dùng. Quyển Nhĩ trong lúc cuống quýt nhất cũng đã nghĩ tới lý do này.
“Thế này đi, nếu cậu ta cũng đã có ý nhờ người tới xin nghỉ thì tôi cũng sẽ cho cậu ta một cơ hội. Em nói với cậu ta lần sau đi học nhớ mang theo giấy phép và bài luận văn ngày hôm nay, độ dài phải là năm nghìn chữ, tôi sẽ đưa ra yêu cầu cao hơn một chút với cậu ta.”
Quyển Nhĩ vội vàng gật đầu, “Vâng, vâng, em cám ơn cô, cảm ơn cô!”. Cô đợi sau khi giảng viên đó đi vào trong lớp mới sán lại gần cửa, chép lại yêu cầu về phạm vi của bài luận văn trên bảng. Quyển Nhĩ không biết môn tự chọn này một tuần một buổi hay một tuần hai buổi, cũng không biết thời hạn mà giáo viên cho cô đủ để Đinh Mùi bận rộn viết xong một bài luận văn có chất lượng hay không. Vì vậy, cô rất hiểu rằng, cơ hội này chỉ là kéo dài thời gian chấp hành mà thôi, điểm số vẫn treo lơ lửng trên đó, có rơi xuống được hay không còn chưa biết! Chuyện đã thành ra thế này, Quyển Nhĩ đâu còn tâm trí nào mà đi học nữa, nhiệm vụ cấp thiết bây giờ chính là phải liên lạc được với Đinh Mùi.
“Anh Tăng Nghị, Đinh Mùi lúc nào mới về? Môn học này của anh ấy một tuần mấy buổi?” Những câu hỏi của Quyển Nhĩ, Tăng Nghị cũng không biết để mà trả lời. Sau đó vẫn là Đinh Mùi gọi điện tới, hỏi han tình hình xong mới nói, “Chiều thứ Sáu còn một buổi nữa, sáng thứ Sáu chắc là anh có thể về kịp”.
“Thế bài luận văn này thì làm thế nào?”
“Không sao đâu, tìm anh Ba bảo anh ấy làm một bài là được.” Đinh Mùi ở bên này cũng thấy đau đầu, những người cùng phòng đều học cùng khoa với anh, nhưng thời điểm này mọi người chuyển ra ngoài thuê phòng ở hết cả, người muốn ra nước ngoài học tiếp, người lại muốn thi cao học nên cảm thấy ký túc không tiện, vì thế anh cũng không biết hy vọng vào ai nữa.
Quyển Nhĩ cảm thấy rất nghi ngờ, nếu dễ dàng như thế thì hôm nay đã không phải tìm tới cô để ứng phó với việc điểm danh. Đề bài là…” Cô giở quyển sổ cầm trên tay ra, tìm thấy trang mà mình đã ghi lại yêu cầu của đề tài, “Viết về đặc điểm và sự phát triển của tiêu chuẩn quy định kĩ thuật an toàn của xe hơi ở khắp các quốc gia trên thế giới. Yêu cầu năm nghìn chữ, em đoán nếu anh viết đủ số chữ yêu cầu, chắc giảng viên cũng sẽ không làm khó anh đâu”.
“Hả? Năm nghìn chữ?” Đinh Mùi đau khổ, ai có thể viết một bài tập về nhà với yêu cầu năm nghìn chữ chứ.
Quyển Nhĩ đương nhiên biết, nếu phải viết năm nghìn chữ mà sáng hôm ấy Đinh Mùi mới về thì không thể viết kịp. “Hay là anh nói mọi người đư