Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
y định vào thứ Bảy. Như thế, Đinh Mùi được nghỉ, mà Trần Hạo lại không có nhà. Chủ nhật nếu anh có thời gian thì sẽ về nhà thăm ba mẹ.
Đinh Mùi bảo Quyển Nhĩ tới nhà, không phải lần nào cũng là vì có suy nghĩ xâu xa. Một tuần hiếm khi anh có mặt ở thành phố A đủ cả bảy ngày, bởi vì thường xuyên phải đi công tác, cho dù cóhì cũng bận tối mắt, phải viết bản thảo, cắt phim. Vì thế, cho tới lúc được nghỉ ngơi, cũng mệt mỏi quá rồi, không muốn ra khỏi nhà. Muốn gặp Quyển Nhĩ, bảo cô ấy tới nhà là tốt nhất. Anh không hề biết rằng thông qua hành động này của anh, Quyển Nhĩ đã xác định rõ quan hệ của hai người.
“Sáng mai em còn có giờ của giảng viên nước ngoài, nếu từ đây đi thì phải dậy rất sớm.” Quyển Nhĩ biết không thể từ chối thẳng thừng nên dùng những lời nhẹ nhàng để chống chế. Mặc dù là cuối tuần, giờ cao điểm lúc sáng sớm cũng không tệ lắm, nhưng cô vẫn không thể chen lên được xe bus.
“Gọi taxi, anh trả tiền cho em.” Về mặt tiền nong, việc nào cần hào phóng thì Đinh Mùi vẫn rất hào phóng. Anh làm việc ở đài truyền hình không được là biên chế chính thức nên lương thấp đến mức đáng thương. Thu nhập chủ yếu là từ phụ cấp, phụ cấp, phụ cấp phí công tác, phụ cấp điện thoại, phụ cấp đi lại, những thứ này cũng sẽ được thanh toán, tuy nhiên phải có hóa đơn mang về. Ngoài ra, anh mua điện thoại cho Quyển Nhĩ, phí điện thoại được anh thanh toán theo tháng. Những chi phí như khi hai người cùng ra ngoài đi ăn cơm, đều do anh chi trả. Nhưng Quyển Nhĩ không bao giờ biết anh kiếm được bao nhiêu tiền, anh không bao giờ mua quà cho cô, cũng chưa từng đưa cô đi shopping.
Những việc liên quan tới tiền giữa họ, thật ra được tính toán rất rạch ròi. Đã có một thời gian Quyển Nhĩ rất thích mua quần áo cho anh. Anh đã đi làm, cũng nên có vài chiếc áo sơ mi nghiêm túc, đứng đắn. Nhưng lần nào anh cũng nhìn vào giá trên mác áo mà trả lại tiền cho cô, cũng chưa thấy anh mặc áo cô mua bao giờ, lâu dần, cô không cố gắng làm việc thừa này nữa. Phân biệt rạch ròi, tính toán rõ ràng, chính là vì sợ quá gắn bó với nhau, sao cô cứ phải tự mình làm mấy chuyện mất hứng đó.
Thời gian đầu, lúc mang hóa đơn về để thanh toán tiền với anh cô cũng cảm thấy ngài ngại. Mặc dù nói tiền này là tiền đi lại nhưng cô đưa tay ra nhận cũng thấy ngượng ngùng, thế là đành cố gắng hết sức để đi tàu điện ngầm, hoặc xe bus. Để tránh anh phải chờ đợi, thường sáng sớm thứ Bảy cô đã ra ga tàu, tới gần nhà anh thì đứng đó đợi, khi anh gọi điện thoại thì đến ngay. Anh bận, cô sẽ về ký túc xá. Không bình thường? Quen rồi thấy cũng chẳng sao, bình thường hay không bình thường, không phải là đem so sánh với người khác, mà so sánh với chính mình. Giữa hai người chẳng thể bất bình thường hơn được nữa, vì thế tình trạng lúc này là hết sức bình thường.
“Không cần đâu, em không mang theo giáo trình.”
Học tiếng nước ngoài có giáo trình sao? Cả hai người đều biết đây chỉ là cái cớ méo mó, nhưng nói ra để xem có thể chấp nhận được hay không thôi.
Đinh Mùi không kiên trì thêm nữa. Lâu rồi Quyển Nhĩ không hề làm mình làm mẩy khiến anh mất hứng. Thỉnh thoảng có xảy ra, anh cũng không miễn cưỡng cô. Từ khi tốt nghiệp tới nay cũng được mấy tháng, đủ để anh hiểu Lục Quyển Nhĩ, người đang đứng trước mặt anh, nếu cứ cố ép th người khó chịu không chỉ là một mình cô. Tốt nhất là duy trì tình trạng hiện tại, mềm nắn rắn buông, để cô ấy giữ lại chút tự tôn cho mình. Anh không hề biết rằng, từ sau lần này Quyển Nhĩ không bao giờ qua đêm ở căn phòng đó nữa, số lần cô tới cũng giảm dần.
Phòng của Sách Lang cách kí túc xá của Quyển Nhĩ chỉ mất năm phút đi bộ. vì thế, cuối tuần La Tư Dịch thường tới ký túc xá với Quyển Nhĩ. Hai người ấy thường xuyên mời cô đi ăn tối, cùng ở lại phòng ký túc của Quyển Nhĩ chơi một lúc, sau đó thì Sách Lang về.
Vì thế, nếu ban ngày đi từ chỗ Đinh Mùi về thì sẽ không giấu được thần sắc mệt mỏi, cho nên dưới tình huống bất đắc dĩ đó, Quyển Nhĩ đành giảm thiểu số lần tới chỗ Đinh Mùi. Dù sao cô cũng chẳng cần duy trì gì với Đinh Mùi cả, hơn nữa cũng còn rất nhiều thời gian. Nhưng Tiểu La và Sách Lang thì chỉ có một năm.
Đôi lúc, Cao Mạc cũng tới thăm cô, gặp thì ở lại cùng ăn cơm, cùng đánh bài với nhau.
“Cậu sao thế?” Bốn người vẫn là bốn người, một trong những nhân vật chính lại thay đổi, La Tư Dịch có thể không suy nghĩ sao? Buổi tối, khi trong phòng ký túc chỉ còn lại hai người, cô hỏi thẳng Lục Quyển Nhĩ.
“Cao Mạc ở khá xa, thường cuối tuần anh ấy mới rảnh, như vậy cũng có thể gặp được anh ấy.”
Quyển Nhĩ không muốn phức tạp hóa sự việc, còn Đinh Mùi thường xuyên không có thời gian dành cho cô, nhưng anh có ở bên cô hay không, cô cũng chẳng cảm thấy cô đơn. Không giống cô bạn Phạm Tình Mang cùng phòng với cô, yêu, là cả ngày dính lấy nhau, không sót một ngày.
Khi gặp Đinh Mùi, cô giúp anh giặt quần áo, thu dọn phòng ở, làm việc mà anh thích, rồi cùng nói chuyện với nhau, một ngày trôi qua rất nhanh. Sau đó một tuần hoặc cũng có thể lâu hơn sẽ dự định lần sau làm gì, cũng có thể chỉ là nhớ lại những việc đã xảy ra trướ