The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

năm phút, Đinh Mùi đã lái xe tới bệnh viện thuộc Đại học C. Không cần lấy số, anh cứ thế chạy thẳng vào phòng cấp cứu: “Bác sỹ, bác sỹ! Uống rượu say trúng gió, uống rượu say trúng gió, đã hôn mê bất tỉnh”. Những việc tiếp theo đó, các bác sỹ và y tá làm nốt. Rửa dạ dày, thở oxy, phải gần nửa tiếng sau mới có người đến nói với họ rằng, người bệnh đã qua cơn nguy kịch, nhưng phải ở lại viện để theo dõi một ngày.
Không lâu sau Sách Lang cũng tới. Lúc đó Đinh Mùi đang đứng làm thủ tục nộp viện phí cho La Tư Dịch, gặp Sách Lang, không nói không rằng, tặng cho anh ta một thụi. Quyển Nhĩ đứng bên cạnh cũng chẳng can ngăn, vì thực sự quá thương Tiểu La, nếu có thể cô cũng muốn đánh cho anh ta một trận. Sách Lang không có ý né tránh hay chống đỡ, anh thẫn thờ đứng đó, “Để tôi vào gặp cô ấy trước đã, quay lại sẽ để cho hai người tùy ý muốn làm gì thì làm”.
“Định giở trò gì nữa?” Đinh Mùi trừng mắt, rồi mới buông anh ta ra, nhìn theo anh ta cuống cuồng chạy vào trong.
“Chắc anh ấy cũng không cố ý.” Quyển Nhĩ luôn cảm thấy La Tư Dịch và Sách Lang chỉ là tranh cãi vụn vặt mà thôi, mặc dù hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng chưa chắc đã có ảnh hưởng thực sự đến quan hệ của hai người. Nếu hai người đó không chia tay thì cô cũng nên giữ cho Sách Lang chút thể diện, để tránh sau này Tiểu La phải khó xử.
“Hai người đó chuyện gì cũng có thể làm. Em đừng có học Tiểu La. Anh có thể ra ngoài tìm cô ấy, nhưng nếu em giở chiêu này với anh thì cứ ở đó mà đợi trời sáng đi. Anh sẽ không chiều hư em đâu.”
Quyển Nhĩ còn đang lo lắng cho La Tư Dịch nằm trong phòng bệnh, đột nhiên nghe câu nói đó của anh, chỉ thấy cảm xúc trong tim, trong miệng mình thật hỗn loạn, không luận ra được là hương vị gì. La Tư Dịch bỏ ra ngoài, là vì biết có Sách Lang lo lắng, biết Sách Lang sẽ đi tìm mình. Sao cô lại học theo mà làm như thế với Đinh Mùi chứ? Người khác không biết chân tướng mối quan hệ của hai người, nhưng cô thì biết rất rõ. Đừng nói mong anh ấy ra ngoài tìm, đến giận hờn cô còn không dám, chỉ vì sợ mối quan hệ của hai người sẽ chấm dứt. Hơn nữa với khoảng cách như thế thì làm gì để xảy ra xung đột, làm gì để xảy ra tranh cãi?
Đến sự tranh cãi của người khác cô còn ngưỡng mộ, Quyển Nhĩ cảm thấy mình đúng là sai thật rồi. Cô cẩn thận, làm như vô tình đưa tay lên quệt những giọt nước mắt đang chuẩn bị ứa ra trên khóe mắt, “Sao em lại làm thế, nếu anh khiến em giận thì em sẽ đánh cho anh một trận, bỏ đi đâu phải phong cách của em”, cô nói rất nhẹ nhàng, rồi quay lưng, đi về phía phòng bệnh.
“Anh đi trả xe, sang mai còn có buổi phỏng vấn.” Đinh Mùi nói.
Quyển Nhĩ dừng lại, quay người, mắt vẫn chỉ nhìn vào vai anh, “Vậy anh mau về nghỉ sớm đi, cám ơn anh, hẹn gặp lại”.
Đinh Mùi đưa tay lên vẫy vẫy, rồi đi. Quyển Nhĩ cứ đứng đó cho tới khi Sách Lang ra tìm cô.
“C tỉnh rồi, muốn gặp em.”
Quyển Nhĩ gật gật đầu, cô không muốn nói chuyện với Sách Lang, không muốn để ý tới anh ta. Giao cho anh ta một La Tư Dịch khỏe mạnh như thế, sao giờ cô ấy lại nằm trong bệnh viện? Mà cũng nhờ cô và Đinh Mùi tìm thấy cô ấy đưa tới đây, bạn trai kiểu anh ta đúng là quá vô trách nhiệm.
Sắc mặt La Tư Dịch trắng xanh, cô đang được truyền nước, nằm ở đó yếu ớt như một sợi tơ.
Quyển Nhĩ bước vào, lặng lẽ nắm chặt tay bạn, “Cậu ngủ một lát đi, mình sẽ ở bên cậu, có gì thì để khỏe rồi hãy nói.”
La Tư Dịch nhắm mắt lại, nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống.
“Chẳng có gì quan trọng hơn sức khỏe của cậu cả, khi cậu tốt lên thì tất cả những thứ khác cũng sẽ tốt lên thôi.”
Quyển Nhĩ không kìm được cũng khóc theo. Nhưng lại sợ Tiểu La đau lòng hơn, cố gắng hết sức để khống chế giọng của mình, không để lộ vẻ gì khác thường.
Một lúc sau, hơi thở của La Tư Dịch dần dần chậm lại, chìm vào giấc ngủ say. Quyển Nhĩ lấy khăn ra, lau sạch những vệt nước mắt còn đọng lại trên mặt bạn, rồi mới rón rén đi ra, đóng cửa phòng lại.
Sách Lang tay ôm chặt đầu ngồi xổm ở hành lang bệnh viện, không hề nhúc nhích, không biết anh đã ngồi như thế bao lâu rồi.
“Rốt cuộc là đã có chuyện gì?”
“Rất nhiều chuyện, không chỉ là một, hai chuyện. Đều là anh sai, là lỗi của anh.” Sách Lang hoàn toàn không thay đổi tư thế khi nói chuyện với Quyển Nhĩ, anh vẫn ngồi xổm ở đó, không chịu đứng dậy.
“Giờ anh buồn phiền, hối hận thì có ích gì, cuối cùng thì có cách gì để giải quyết không?”
“Nếu nói tới chuyện gần đây nhất thì đã giải quyết xong. Cô ấy đã giải quyết đứa con của anh rồi.” Sách Lang nói đến đây, không kiềm chế được bắt đầu sụt sùi khóc.
“Cô ấy không nói với anh?
“Tối nay mới nói.”
“Xong việc rồi mới nói, như thế là sao? Sao trước khi mọi chuyện xảy ra anh không chăm sóc tốt cho cô ấy?”
Quyển Nhĩ ngồi bệt xuống đất, một chuyện lớn như thế, chẳng trách hai người đều rất kích động. Trách mắng Sách Lang một câu rồi Quyển Nhĩ không nói gì thêm nữa. Chỉ nhìn Sách Lang thôi cũng biết giờ anh ấy hoàn toàn quẫn bách rồi, người có thể nói rõ hơn chính là người đang nằm trong kia, đau đớn hơn bất kỳ ai khác. Thật không thể hiểu, rốt cuộc l