Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.

ấy vai không hiểu phong tình, hắn nghĩ hắn là ai chứ……..
Cô chống má, ngồi đó xem đi xem lại video kia.
Xem mấy lần đã có thể ngâm nga ca khúc chủ đề của game đó rồi. Cô thậm chí bắt đầu cân nhắc, lần nữa biên khúc cho bản này, đưa cho Đàu Bài……. Nếu hắn có thể cover lại, nhất định sẽ rất đẹp.
Đang suy nghĩ, wechat vang lên, là Đàu Bài: Di động mở lại được rồi, vừa mới post một video tuyên truyền game.
Cố Thanh còn đắm chìm trong không khí bi thương của video, thấy Đầu Bài lại nghĩ đến nhân vật video tuyên truyền kia, bóng dáng xa dần xa dần chìm vào bóng đêm, cô thuận tay trả lời cách nghĩ của mình: Đã thấy, em muốn biên khúc lại… tặng cho anh. Video tuyên truyền rất cảm động.
Gửi xong rồi lại không yên.
Người muốn biên khúc tặng Đàu Bài, khẳng định là nhiều đến không đếm xuể…… Bản thân không có tiếng tăm gì, cũng không biết khúc viết ra có thể lọt vào mắt xanh của Đầu Bài không.
Đầu Bài trả lời một chữ “Được” đơn giản.
Lúc này cô mới kiên định lại.
Thấy đến thời gian nên đi ngủ, cô vẫn luyến tiếc, ngồi xem lại video kia lần nữa.
Cuối cùng, khi sắp tắt web, lại xuất hiện bài post mới trên weibo của Đàu Bài. Là một tấm ảnh, chụp cảnh đêm ở thư viện trường cô. Tim cô không hiểu sao đập nhanh, mở ra nghe.
“Vừa rồi có một tiểu cô nương, xem video tuyên truyền, xem đến khóc.
Cô ấy nói muốn vì ta biên một khúc mới, khiến ta nhớ lại lúc lồng tiếng video này, để tìm kiếm cảm giác, đã nghe đi nghe lại một bài.”
Là bài gì?
Cô ngày càng tò mò.
Đầu Bài không nói tiếp, ngược lại trực tiếp ngâm nga, chỉ có ba bốn câu:
“Đêm mất ngủ nhìn đèn dầu cạn
Ngâm một khúc thanh thanh mạn
Tình vẫn ấm người đã tan
Mình ta bạc thường hàn
………
Được rồi, các bạn, chúc ngủ ngon.”
Cô nhớ rõ văn án của bài《Bạc Đầu 》[2'> này, đều là người yêu ca hát, cô thậm chí cảm nhận được tâm tình của hắn khi nghe bài này trước khi lồng tiếng. Trong video tuyên truyền, nàng nói nàng sẽ chờ hắn, hắn đáp ứng rồi, không hề quay đầu mà đi vào bóng đêm.
Lần này ra đi có thể gặp lại hay không cũng không quan trọng. Ta hiểu lòng nàng lưu luyến, một mình già đi cũng không cô đơn.
………
Bây giờ nghĩ đến, hốc mắt bắt đầu nong nóng.
Xong, lại muốn khóc rồi, là thanh khống thật thương tâm không chịu được….
[1'> CP video: hiểm nôm na là video cover lại dựa trên official video nào đó. Mình cũng ko rõ lắm, tra ko ra từ gốc T_T
[2'> Bạc đầu白首 [Bạch thủ'>






Cô còn chưa kịp xem tin nhắn riêng, đã bị @ liên tiếp.
Mấu chốt là, ưu tiên @ cô đều là những người vừa gặp hồi chiều, chính là loại người thế này: phun ra là trực diện nhất……..
Phỉ Thiếu: @Thanh Thanh Mạn (⊙v⊙) Ta nhớ bài này có lâu lắm rồi a, thì ra hai người quen nhau từ lúc đó cơ à???? Ai u ta kháo……….
Đậu Đậu Bã Đậu: @Thanh Thanh Mạn……….. khóc ròng a, sau này ai muốn tỏ tình với ta, không vượt qua được Đầu Bài đại nhân khuynh quốc khuynh thành thì mời tự rút đi T.T
Wwwwk: @Thanh Thanh Mạn: Mark, gặp mặt một lần đã thu phục nửa đời sau của Đầu Bài đại nhân rồi.
Lại hít sâu lần nữa.
Nhịp tim…. Nhịp tim ơi ngươi trốn đâu rồi T.T ……….
Dưới khung bình luận, cả đám đều trích câu “Ngâm một khúc Thanh Thanh Mạn”, thậm chí có người nhận ra địa điểm trong ảnh chụp, vậy nên thẳng thừng kết luận Cố Thanh hoặc Đầu Bài là sinh viên trường này……..
Cô thật không biết đối mặt với tình thế quẫn bách này thế nào, dứt khoát tắt máy tính, coi như không biết gì cả. Đầu Bài rốt cục là có tâm…. hay vô tình…. Cô thật sự không hiểu. Luẩn quẩn trong giới này nhiều năm, Đầu Bài đại nhân vẫn luôn bảo vệ chu toàn tất cả thông tin riêng tư của bản thân, vì sao bỗng nhiên lại bắt đầu bộc lộ thế này…..
Nếu cô là người ngoài đứng nhìn, khẳng định sẽ cùng vây xem như gà chọi.
Giống như…. Canh Tiểu Hạnh đang nhảy lên nhảy xuống bây giờ vậy……
Vấn đề là, sao cô lại bị kéo vào a %>_
Lo lắng lo lắng lại lo lắng lo lắng, cô cố chịu đựng qua mấy ngày.
Sau đó rõ ràng rành mạch hợp lẽ lãng phí mấy ngày, một bài cũng không ghi âm……. May mà gần tới tháng tốt nghiệp, trường học bắt đầu chuẩn bị liên hoan đêm tốt nghiệp, trong khoa cũng có liên hoan đêm tốt nghiệp của mình, cô đương nhiên bị hai bên trưng dụng sung quân, bên đàn tranh, bên dương cầm, chạy diễn tập cũng tốn không ít thời gian.
Thần kỳ là, Canh Tiểu Hạnh trước giờ lười về nhà, bỗng nhiên thứ sáu lại chạy về.
Tối thứ sáu trong ký túc chỉ còn một mình cô, ít nhất cô không cần đối mặt với nghi vấn “Vì sao cuối tuần không về nhà” của Canh Tiểu Hạnh….. Nhưng cũng chẳng có ai bàn bạc với cô, làm sao để ứng phó buổi triển lãm hoạt hình ngày 14 tháng 2 này.
Loại ngày phấn hồng khắp chốn như vậy, cô không ăn mặc long trọng chút lại thấy có vẻ không tôn trọng Đàu Bài….
Nhưng nếu Đầu Bài chỉ ngẫu nhiên trùng hợp chọn trúng buổi triển lãm ngay lễ tình nhân, mà không có ý tiến thêm một bước, ăn mặc chải chuốt quá mức lại có vẻ không tốt lắm?
Cố Thanh cảm thấy bản thân mình sắp xoắn xuýt đến bệnh.
Đến trưa h


pacman, rainbows, and roller s