Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.
.
Cô híp mắt, vui vẻ xoay người định rời bếp, bỗng nhiên bị Đầu Bài ở phía sau giữ lại, giọng nói trầm thấp nói với cô: “Cho phép em ăn vụng hai miếng, vừa chiên xong ăn ngon nhất đó.”
Không phúc hậu đâu…….
Tuyệt Mỹ đáng thương.
Còn chưa cảm khái xong, Đầu Bài cả đũa cũng không lấy, trực tiếp vươn tay, dùng ngón giữa và ngón áp út kẹp một miếng nấm, công khai đưa tới bên miệng cô…… Cố Thanh hơi chột dạ, lập tức ăn vào.
“Ăn ngon không?” Hắn nhẹ giọng hỏi.
“Ngon.” Cô híp mắt, muốn ăn nữa…..
Đầu Bài quả nhiên đút thêm miếng nữa.
Ăn thật ngon…….
Cô liếm môi, muốn nói không ngờ nấm cũng có thể làm thành ngon thế này, chợt thấy Mạc Thanh Thành tùy tiện đưa tay lên miệng, liếm muối tiêu: “Không tệ.”
Thói quen liếm ngon tay dính gia vị, cô cũng có……
Hắn nhìn dĩa nấm, dường như cảm thấy mình liếm tay rồi, lại bốc thì không tốt lắm.
Cố Thanh bị hắn nhìn, tim muốn nhũn ra, bèn bốc một miếng, đưa cho hắn ăn.
Ngón tay tiến đến bên miệng.
Nấm bị ăn rồi, cô rút tay, nhìn nhìn muối tiêu trên tay mình.
Còn chưa do dự xong, tay bị hắn bắt lấy, kéo về bên miệng, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi đảo qua đầu ngón tay cô: “Vị rất ngon, không thể lãng phí.” Giọng thật nhẹ, vô cùng mất hồn.
……….
Ngón tay như bị điện giật, tê tê….
Tim cũng tê tê…….
“Nhớ anh không?” Mạc Thanh Thành tiếp tục nhẹ giọng hỏi cô.
“Vâng…..”
Hắn nhíu mi, ý tứ là đáp không đúng.
“Ừm, nhớ……”
“Nhớ bao nhiêu.” Hắn tiếp tục ‘hướng dẫn’.
………
Xong rồi, tất cả tính từ đều chạy khỏi đại não rồi.
“Rất nhớ rất nhớ….”
Hắn cười: “Nhớ ai?”
“Anh….”
“Nối liền lại nào?” Hắn lại đè thấp giọng, cả âm cuối cũng uốn cong…..
“…… Rất nhớ rất nhớ anh.”
T.T…….
Thật sự quá xấu xa rồi………
Làm gì có ai đi bức người khác nói lời ngon tiếng ngọt chứ…….
Mạc Thanh Thành dường như vô cùng hài lòng với thành quả ‘hướng dẫn’ của mình, rốt cục bắt đầu làm món khác, để cô bưng nấm chiên muối tiêu ra ngoài. Cho đến khi ăn xong cơm, cô vẫn còn tự hỏi một vấn đề:
Bạn nói xem, tại sao Đầu Bài đại nhân trước mặt người khác với sau lưng người khác hoàn toàn khác biệt vậy T.T………
Ăn cơm xong, cô lấy trái cây trong tủ lạnh ra, rửa sạch, gọt vỏ, thuận tay cắm vào vài cây tăm. Một dĩa nhỏ đưa cho Tuyệt Mỹ, dĩa lớn còn lại đưa vào phòng Mạc Thanh Thành.
Khi Cố Thanh đi vào, hắn đã ngồi trước máy tính bàn, đội tai nghe, còn có thói quen mở đèn bàn, dường như thế này sẽ khiến hắn hoàn toàn tập trung vào thế giới đó. Ngọn đèn màu chanh ấm áo, hắt bóng dáng hắn lên vách tường, yên ổn vững chãi.
Đeo tai nghe thật là siêu đẹp trai……
Cố Thanh lặng lẽ mê trai một chút.
Hắn nhận ra cô tiến vào, nghiêng đầu, ngón trỏ đặt trên môi, ra dấu đừng lên tiếng.
Nhìn ID Thương Thanh Từ kia mà tim đập mạnh, vẫn là Thanh Thanh Mạn đó…… Cảm giác này… Thật rất kỳ diệu.
Trong tai nghe, một cô gái trong mười hai người thắng cuộc đang hát, cô vừa nghe vừa chống một tay trên thành sô pha, vươn tay kia lấy dâu. Tay lướt qua người hắn, vừa đụng tới một trái, hắn liền phát hiện, khẽ cười, lấy ra trái lớn nhất đặt vào tay cô.
Cô lè lưỡi, lui về, tiếp tục cắn ăn.
Ăn hai ngụm, cô gái đó đã hát xong.
Hát rất tốt.
Cô lặng lẽ tán thưởng.
“Chúc mừng Cẩm Tú Như Bụi của chúng ta,” người chủ trì cười nói tiếp, bắt đầu tiếp nối chương trình. “Như vậy….”
“Em có thể nói vài lời với giám khảo không?” Cô gãy bỗng ngắt lời người chủ trì.
Chủ trì lập tức cười: “Hoàn toàn có thể nha, anh còn thắc mắc sao đêm nay không ai thổ lộ a, chẳng lẽ do anh quá nghiêm tục nên mọi người quên cách bỏ qua tiết tháo rồi sao?”
Cô gái ho khan một tiếng, có chút ngượng ngùng: “Vì Thương Thanh Từ lão sư chỉ làm giám khảo hai trận, em không gặp được…..”
“Đúng vậy, Thương Thanh Từ đại nhân bận quá,” chủ trì đùa đùa trách, “Chúng ta từ vòng loại tới chung kết, kéo dài bốn tháng, chỉ hẹn được anh ấy hai ngày, may mắn may mắn, đêm cuối này anh ấy tới được. Em gái cố lên, thổ lộ đi ~ A, không đúng, anh nhớ Đầu Bài đã có tiểu kim chủ rồi, thổ lộ cần rụt rè nha, thân ~”
Từ lúc người ta điểm danh Thương Thanh Từ, bảng bình luận đã bị càn quét, không ngờ chủ trì còn ở trước mấy vạn người nghe nhắc tới “tiểu kim chủ”, quả thực là sợ thiên hạ không loạn……..
“Không phải, không phải,” Rõ ràng là một CV nổi danh, cũng không tránh được khẩn trương khi nhắc tới thần tượng, “Là vài lời rất nghiêm chỉnh, hoàn toàn không mất tiết tháo.”
Người chủ trì cười, ý bảo cô ấy tùy ý.
Cố Thanh nghe, trong tai nghe có vài giây im lặng, cô lặng lẽ liếc nhìn Đàu Bài, người được thổ lộ thật bình tĩnh a….
“Là thế này….. ack, hỏi chút trước, Thương Thanh Từ đại nhân, anh có nghe không? Sẽ không treo máy chứ….”
“Ta ở.” Giọng hắn không cao không thấp, nhẹ nhàng bình tĩnh.
“Là thế này, đại nhân, em chỉ muốn nói, em vẫn mơ làm phát thanh, muốn làm một phát thanh viên chuyên nghiệp, hoặc một diễn viên lồng tiếng. Nhưng lúc thi đại học bỏ lỡ trường chuyên ngành này, nên rất hối hận,”