Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.
ủy tinh.
- Xin lỗi, nhà cửa sơ sài, không có dụng cụ pha trà riêng, mọi người chín bỏ làm mười vậy. May mà còn có nước sôi - Tô Hòa đẩy một cốc trà đến trước mặt Happen.
Happen vẫn không tự nhiên, tuy ngồi trên sofa nhưng thực ra chỉ ngồi ghé một tí bên ngoài chứ không dám ngồi sâu vào trong, trong khi đó Ôn Nhan Khanh ở bên cạnh còn tựa cả lưng vào thành sofa, đúng là địa vị chủ khách đã quá rõ ràng. Đợi đã, Ôn Nhan Khanh trở thành chủ căn nhà này từ bao giờ vậy? Tô Hòa không nhịn được trừng mắt nhìn anh ta.
Lúc này Happen bưng cốc trà nóng hổi nhấp một ngụm. hơi nước nóng
phản chiếu mắt anh ta hồng lên. Anh ta nghẹn ngào nói:
- Xin xin lỗi
- Ông đã xin lỗi rồi mà.
Thực ra, từ sau khi phát hiện người theo dõi mình là Happen thì nỗi sợ hãi trong lòng Tô Hoài đã hoàn toàn tan biến. Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết được vì sao Happen lại bám đuôi theo cô. Chắc chắn là ông ta cho rằng cô là bạn gái của Ôn Nhan Khanh, vì không kiềm chế được nỗi niềm tương tư trong lòng nên hết đến thành phố B theo dõi Ôn Nhan Khanh rồi lại quay về đây
theo dõi cô, xem "dáng điệu vui vẻ" khi hai người bên nhau như thế nào.
Sau khi đã hiểu như vậy, cô cảm thấy Happen quả thật rất đáng thương. Là một họa sĩ tên tuổi lẫy lừng nhưng lại chỉ vì một chữ tình mà phải dày vò đến như vậy, hơn nữa còn trở thành một kẻ theo dõi và nhìn trộm. Thực ra cuộc
đời ông ta cô quạnh đến mức nào?
- Meo - Giảo Tử nãy giờ vẫn nằm ngủ ở trong góc bỗng ngóc đầu dậy, phát hiện thấy trong nhà có thêm một vị khách liền kêu lên.
Happen giật nảy mình giống như bị điện giật.
Tô Hòa vội giải thích:
- Xin lỗi, đây là con mèo tôi nuôi, tên là Giảo Tử - Cô ôm con mèo từ dưới đệm sofa lên, đang định đem nhốt vào trong phòng của Tô Ngu thì bỗng phát hiện ánh mắt rực sáng của Happen.
Ông ta nhìn Giảo Tử không chớp mắt, ánh mắt có thể nói là vô cùng tha thiết.
- Ồ có muốn ôm nó không? - Tô Hòa hỏi một câu thăm dò.
- Hả, có thể được à? - Happen rụt rè hỏi.
Tô Hòa vội đưa con mèo đến trước mặt ông ta. Nó cũng chằm chằm nhìn
Happen không chớp mắt. Ông ta thận trọng đưa tay ra, từ từ đỡ lấy nó.
Vừa đỡ lấy con mèo, sắc mặt Happen liền thay đổi, giống như một người bị lạnh cóng bỗng nhiên có một chiếc áo bông; giống như một người đang đói
bỗng nhiên được một bữa ăn no; giống như một người yếu đuối bỗng nhiên có
một bộ áo giáp có thể bảo vệ cho mình.
Ông ta ôm Giảo Tử, còn Giảo Tử cất tiếng kêu "meo, meo", cọ tai vào tay ông ta.
- A, nó, nó, nó cọ vào tay tôi! Nhìn, nhìn, nhìn thấy không? Cọ, cọ tôi đấy! - Happen nhảy tưng tưng.
- Nhìn thấy rồi - Tô Hòa thấy như muốn khóc - Đồ phải gió! Giảo Tử, mi quả
nhiên kì thị giới tính, dựa vào đâu mà yêu quý đàn ông như vậy!!!
- Nó tên, tên là gì?
- Giảo Tử - Tô Hòa thấy xấu hổ vì đã không đặt cho con mèo một cái tên hay h ơn .
Nhưng Happen lại không để ý, anh ta nhắc con mèo lên, cọ đầu mình vào
đầu nó, miệng lẩm bẩm:
- Giảo Tử ngoan, ngoan lắm, xinh, xinh lắm, đáng, đáng yêu lắm, mềm mại
lắm
Thực ra Giảo Tử là con mèo rất xấu. Lúc trước nhà đối diện chuyển nhà vứt nó lại, vì lúc đó là mùa đông, Tô Hòa thấy nó đáng thương nên đưa về nuôi. Thường ngày, tuy cô cũng rất yêu quý nó nhưng cũng không thể nào thơm vào tai nó như vậy được.
Nhưng Happen lại làm được.
Ông ta hôn tai nó, rồi lại hôn móng vuốt nó. Tô Hòa vốn định nhắc nhở ông
ta rằng có thể nó đã từng dùng những móng vuốt đó bới cát sỏi để lấp phân, nhưng lại nghĩ nếu nói ra sẽ làm ông ta cụt hứng nên thôi.
Happen ôm Giảo Tử rất lâu rồi mới buông tay ra với vẻ quyến luyến không
nỡ rời, run run đứng dậy nói:
- Tôi, tôi phải đi rồi. Xin lỗi, lần này tôi đi thật. Tôi sẽ lập tức đến sân bay mua
vé về Rome, không, không bao giờ làm phiền hai người nữa. Xin hãy tin, tin
tôi!
Tô Hòa vừa định nói vài lời an ủi ông ta thì Ôn Nhan Khanh đã lạnh lùng
bảo:
- Mong rằng lần này ông nói lời giữ lời.
Mặt Happen đỏ bừng, xấu hổ, vội vàng quay lưng đi ra.
Ông ta vừa mới mở cửa thì Giảo Tử đang ở trên sofa lại kêu lên một tiếng.
Lưng Happen rung động, dừng bước, quay đầu lại nhìn Giảo Tử, ánh mắt vẻ quyến luyến.
- Tôi, tôi có thể ôm, ôm nó lần nữa không? - Ông ta lại hỏi, vẻ sợ sệt.
Tô Hòa gật đầu.
Happen nở nụ cười thích thú hệt như một đứa trẻ, bước đến ôm Giảo Tử
lên, thân mật thơm vào tai, vào móng vuốt và đuôi nó.
Nhìn cảnh tượng như vậy, Tô Hòa bỗng nhiên buột miệng nói:
- Ông thích Giảo Tử à? Nếu thích thì tôi tặng nó cho ông đấy.
Toàn thân Happen rung lên, quay lại hớn hở:
- Thật, thật không?
Sau khi nói xong Tô Hòa có hơi chút hối hận, nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của ông ta, cô cảm thấy lúc này mà từ chối thì thật tàn nhẫn. Vì thế cô chỉ còn
cách gật đầu:
Nước mắt Happen bỗng ứa ra:
- Thật, thật thế à? Cảm ơn, cảm ơn cảm ơn! Tôi nhất định sẽ đối xử tốt, tốt
với nó! Cô biết, biết không? Trước đây nhà thầy giáo tôi cũng nuôi một con
mèo như, như thế này, cũng đốm đen, đen trắng nhưng sau đó đã bị xe chè