XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.






Trên thế gian này,
Đẹp nhất là tình yêu,
Nhưng vững chắc nhất, bền lâu nhất, khi đã quyết định là mãi mãi
Không thể thay đổi thì lại là một thứ khác.
BLOOD
cho tôi thì tôi không cần nghe mà có thể tiến hành đột phá bằng vũ lực ngay...
Ôn Nhan Khanh nhìn chằm chằm vào Hạ Ly đang bị trói bẻ khuỷu tay ở
dưới đất, giơ chiếc điện thoại trong tay lên:
- Cám ơn đã cho cơ hội để gọi điện thoại.
Tình hình đã đảo ngược như vậy nhưng Hạ Ly không hề tỏ ra sợ hãi mà chỉ
cất tiếng cười ha hả, cười một cách vô cùng kì dị và thê lương.
Cảnh sát Ngô chỉ đạo:
- Các cậu xuống dưới gỡ bom.
Cảnh sát đặc nhiệm liền vội vàng xuống dưới.
Ôn Nhan Khanh bước đến trước mặt Hạ Ly, hơi có chút bùi ngùi:
- Thực ra cậu không nhất thiết phải đến bước đường này.
Hạ Ly đáp lại bằng một giọng cười nhạo. Ôn Nhan Khanh cũng không phí
lời nữa, bảo cảnh sát Ngô:
- Đưa cậu ta đi.
- Khoan đã! - Người đứng ra ngăn lại là Diệp Nhất.
Diệp Nhất bước nhanh lại, ngước mắt nhìn thẳng vào mặt Ôn Nhan Khanh,
thái độ từ vẻ uể oải lúc trước đã đổi thành vô cùng nghiêm túc:
- Em vẫn chưa nghe được điều em muốn nghe, anh không thể đem anh ta
đi như vậy được
Mắt Ôn Nhan Khanh ánh lên mấy lền, rồi nói:
- Có một số chuyện em không cần biết làm gì.
- Nhưng em bắt buộc phải biết! - Diệp Nhất giơ tay chỉ về phía Hạ Ly -
Người này đã bắt cóc em hai lần rồi! Em cần phải biết là tại sao, vì chuyện gì mà em lại bị bắt cóc một cách không rõ ràng như vậy. Còn điều em không cam lòng nhất là, ngoài em ra, hình như mọi người đều biết rõ nguyên nhân trong đó.
- Tuy em là người bị hại nhưng chuyện này thực ra không liên quan gì đến em! - Ôn Nhan Khanh không muốn nhiều lời, ra hiệu để cảnh sát đặc nhiệm hành động.
Thế là hai cảnh sát đặc nhiệm liền áp giải Hạ Ly ra ngoài cửa. Đúng lúc này
những người xuống tầng hầm tìm bom cũng chạy lên:
- Báo cáo đội trưởng, không tìm thấy bom!
- Sao lại thế được? Tiếp tục tìm!
Ôn Nhan Khanh bỗng nhiên biến sắc mặt, quay lại trừng mắt nhìn Hạ Ly:
- Cậu lừa tôi hà?
Hạ Ly bật cười ha hả, khuôn mặt vốn thanh tú nhưng khi cười lại méo mó
một cách khó tả:
- Lừa anh thì đã sao? Đời người vốn là một trò lừa đảo, không phải à?
Mắt Ôn Nhan Khanh nhíu lại đầy cảnh giác. Nhưng câu nói tiếp theo của Hạ
Ly lại là:
- Có hay không có bom ư? Đây là cả một vấn đề. Sao anh không thử ấn vào
cái nút trên tay vịn xe lăn kia xem thế nào? Chắc sẽ biết kết quả ngay thôi.
Một chiếc xe lăn bé tí nằm ngay giữa nhà bỗng nhiên lại trở nên vô cùng nguy hiểm. Đặc biệt là cái nút tròn bóng trên tay vịn kia xem ra rất đáng sợ, khiến người ta tưởng như chỉ một giây nữa thôi là nó sẽ tự động kích nổ.
Ắnh mắt Ôn Nhan Khanh ngưng lại. Hạ Ly tiếp tục cười:
-Anh không dám ấn đâu. Ôn Nhan Khanh, tính mạng anh quý như vàng,
làm sao lại có thể đem ra để thử kiểu này được? Đúng không? Anh, Diệp Nhất và cả cái tên Quý Trù đã chết kia nữa, tính mạng các người quý giá như vậy, chỉ tiếc rằng cuối cùng cũng có một ngày kết thúc...
Diệp Nhất nghe thấy hai tiếng "Quý Trù" liền lập tức mặt biến sắc, túm
ngay cổ áo Hạ Ly:
- Sao anh lại biết tên anh trai tôi? Quả nhiên có liên quan đến anh trai tôi
phải không? Anh còn biết những gì về anh ấy nữa hà?
- Có liên quan à? Ha ha... Ôn Nhan Khanh, nói cho cậu ta biết đi, nói cho đứa em họ bé nhỏ vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, được ngâm trong nước đường và được bảo vệ chặt chẽ của mình, rằng vì sao tôi biết Quý Trù, tôi có quan hệ gì với Quý Trù đi...
- Im đi! - Ôn Nhan Khanh quát lên.
Nhưng Hạ Ly không phải là một sinh viên nên không sợ anh:
- À, đúng rồi, anh không nói được. Những chuyện xấu xa mà người mẹ
đáng yêu đáng kính của anh đã làm thì làm sao có thể nói ra trước đám đông
được?
- Quả nhiên có liên quan đến cô... - Diệp Nhất không nhịn được nắm lấy vai anh ta mà lắc - Nói cho tôi biết đi, Hạ Ly! Sở dĩ tôi cố tình để anh bắt lại lần thứ hai chính là vì muốn biết sự thật, anh thực ra có quan hệ gì với anh trai tôi? Có quan hệ gì với cô của tôi? Anh có phải là, có phải là... - Môi cậu ta run lên, không nói ra được những từ mấu chốt sau cùng.
Đây là lần đầu tiên Tô Ngu thấy Diệp Nhất hoảng hốt lo sợ như vậy. Cậu ta xưa nay vốn trời không sợ đất không sợ, gặp chuyện gì cũng đều có thể nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, đây là lần đầu tiên cậu tỏ ra kích động và bất lực như vậy trước mặt cô.
Có phải cậu ta đã phát hiện ra điều gì không?
Hay là cậu ta đã biết đươc điều gì đó nhưng lại không thể nắm được và
cũng không thể đối mặt với đáp án của họ?
Cô cắn chặt môi, cảm thấy tim mình cũng đang đập dữ dội giống như tim Diệp Nhất. Không, thậm chí còn đập mạnh hơn, bởi vì cô không kịp trông thấy
tất cả những điều họ nói!
Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, Hạ Ly lại trả lời ngày càng thong thả hơn:
- Muốn biết à? - Anh ta liếc nhìn Tô Ngu lúc này đang ở bên cạnh và rõ
ràng không theo kịp diễn biến tình hình, á