Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

tập Noãn Dương - tuy tuổi đã bốn mươi nhưng vẫn nói năng thỏ thẻ như em bé, đã dùng giọng nói mềm như bún, không thể hiện chút gì nóng nảy và cách nói lặp đi lặp lại như tra tấn người của mình để truy vấn cô suốt ba tiếng đồng hồ. Nào là, vì sao vẫn chưa điều tra tin tức về người đóng vai Thần hộ mệnh? (Vậy chị hãy thanh toán tiền làm thám tử tư cho tôi đi!), nào là sao vẫn chưa nộp bài viết? (Bài viết trước đây sửa tới cả tám lần mà vẫn chưa được, vậy chị còn muốn tôi viết như thế nào nữa?!), nào là vì sao
gần đây làm việc lơ đễnh, không thấy tiến bộ?
Tất nhiên là Noãn Dương không nói ra cái từ "lơ đễnh", nguyên văn lời của
chị ta là: "Tiểu Hòa, gần đây cô bị ốm à? Thất tình phải không? Hay là mất tiền? Sao lúc làm việc mà cứ hoảng hốt, lúc nào cũng như để tâm trí ở tận đẩu đâu thế?". Quá là hiểm, hiểm độc quá, như thế chẳng phải là đang rủa cô bị
ốm, thất tình và mất của đó sao?
Tô Hòa nằm bò ra bàn, mắt nhìn chăm chăm vào thời gian hiển thị ở góc
phải màn hình máy tính, không biết lúc nào mới đến lượt cô được lĩnh lương.
Thời gian chờ đợi thật chẳng khác gì bị tra tấn, đã rỗi thì cho rỗi luôn thể, Tô Hòa quyết định cầm di động lên, bấm vào một số máy quen thuộc.
Tút Tút
Ồ, lại một đồng sự nữa được gọi vào phòng tài vụ rồi, người tiếp theo hẳn
là mình đây?
Tút Tút
Sáu bài viết trong tháng này thì đã bị xử trảm mất bốn bài, chắc chắn
không có tiền thưởng rồi, không biết tiền nhuận bút sẽ được bao nhiêu
- Tút A lô!
Nhanh phát cho tôi đi, lĩnh lương xong còn phải mang về trả tiền thuê nhà
quý này, hôm qua chủ nhà đã gọi điện đến giục và nói Tô Hòa vẫn đắm chìm trong những suy nghĩ, không để ý đến điện thoại đã được nối thông.
Người ở đầu dây bên kia "a lô" một tiếng, thấy bên này không lên tiếng, do
dự một lát thì nói:
- Tô Hòa!
Tô Hòa giật mình, run bắn người lên, chiếc di động suýt nữa thì rơi xuống
đất, may mà cô nhanh tay, cúi người xuống đỡ được, rồi đưa lên nghe:
- A lô? Là thầy Ôn phải không ạ? Không phải thầy đang ở Rome sao?
- Cô gọi cho tôi có việc gì thế? - Giọng của người ở đầu dây bên kia vẫn
lạnh lùng như vậy.
- À, là vì, tôi gọi cho thầy vẫn là về chuyện bồi thường cho cái xe
- Ồ - Nghe thì thấy, người ở đầu dây bên kia rất không kiên nhẫn và chỉ
muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện.
Tô Hòa vội nói thật nhanh:
- Có điều, không phải là tôi muốn chia thành nhiều đợt bồi thường, mà vì
hiện giờ tôi đang có ít tiền, có thể đưa ngay cho thầy rồi! Thầy xem lúc nào thì
thích hợp để tôi và thầy cùng đi kiểm tra xe? Tôi thì lúc nào cũng được
- Thế thì ngay bây giờ nhé.
- Gì cơ? - Tô Hòa sửng sốt.
- Bây giờ cô đang ở đâu?
- Tôi đang ở tòa soạn của tạp chí Bách Bảo Tương trên đường Phong Diệp.
Nhắc đến tên tạp chí của mình, Tô Hòa không khỏi cảm thấy xấu hổ. Tạp
chí của người ta thì nổi tiếng như vậy, cái tên Treasure bằng tiếng Anh sao mà sành điệu thế, trong khi tên tạp chí của mình thì là Bách Bảo Tương, nghe quê chết đi được. Thế mà Noãn Dương còn đắc ý nói rằng: "Thời xưa có bà Đỗ Thập Nương, vì giận dữ nên đã làm chìm trăm hòm châu báu, nghe nói, trong chiếc hòm ấy của bà ấy có đủ các loại trang sức quý. Tạp chí của chúng ta cũng tên là Bách Bảo Tương, vừa tiếp nối truyền thuyết cổ điển, lại vừa mang những nét đặc sắc rõ rệt của thơi địa mới, đúng là một cái tên rất tuyệt vời!". Bà Đỗ Thập Nương kia đen đủi như vậy, chẳng lẽ chị ta không sợ cũng gặp
đen đủi à? Rõ thật là
Tô Hòa đang rủa thầm như vậy thì Ôn Nhan Khanh đã nói:
- Mười phút nữa, cô chờ tôi ở đầu đường Vĩnh Tân.
- Cái, cái gì cơ? - Tô Hòa vẫn còn chưa hiểu chuyện gì thì Ôn Nhan Khanh
đã cúp máy đánh "rụp" một cái.
Mười phút nữa? Tô Hòa nghi ngờ mình vừa nghe nhầm, cô nhìn đồng hồ, bây giờ đang là hai giờ bốn mươi lắm phút chiều ở thành phố B, không lẽ, Ôn
Nhan Khanh không ở Rome?
Nhưng mười phút! Mình, mình còn phải chờ lĩnh lương cơ mà!
Tô Hòa suy nghĩ rất lung một hồi, chờ lĩnh lương hay là đi gặp cậu ấm con
nhà giàu đây? Cuối cùng, cô nghiến răng, cầm túi xách lên, chạy ra ngoài.
Khi cô vội vàn chạy đến đầu đường Vĩnh Tân thì chiếc xe Volswagen Phaeton đã chờ sẵn ở đó từ lúc nào. Kính cửa xe hạ xuống, Ôn Nhan Khanh
lạnh lùng trừng mắt lên với cô:
- Cô đến muộn nhé.
- Xin lỗi, thực ra, từ nhỏ đến lớn năm nào tôi cũng thi trượt môn thể dục,
nhất là môn điền kinh, không mấy khi chạy đến đích - Tô Hòa thở hổn hển và giải thích.
Ôn Nhan Khanh không chờ cô nói hết, liền ném ra một câu "Lên xe!", rồi đóng cửa kính xe lại.
Tô Hòa đành phải mở cửa xe phía sau và ngồi vào xe. Chạm vào chiếc ghế da xịn quen thuộc, cô chợt nhớ lần trước mình cũng ngồi ở vị trí này - là buổi sáng đưa Tô Ngu đi thi, rõ ràng mới chỉ có hai ngày mà sao lại cảm thấy cứ
như chuyện đã xảy ra từ thế kỉ trước như vậy nhỉ?
Ôn Nhan Khanh lái xe đi, không nói câu nào. Tô Hòa đành tìm chuyện để
nói:
- Phải rồi, thầy Ôn, sao tuần này thầy không về nhà?
- Có việc.
Đúng là một câu trả