Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2071 lượt.
ì nhiều nhất cậu ta cũng mới chỉ mười bảy,
mười tám tuổi. Hơn nữa, Diệp Nhất, Diệp Nhất lại không mang họ Quý!
- Cậu tôi đã từng có hai đứa con. Con gái lớn đã chết trong tay bọn bắt cóc,
bị tống tiền, sau đó khó khăn lắm mới sinh được một đứa con trai, nhưng khi lên ba tuổi lại bị ốm chết. Mãi tới năm cậu ấy năm mươi tuổi mới lại sinh được Diệp Nhất. Vì thế, cậu tôi rất yêu quý, không cho bên ngoài biết chuyện và còn để cho Diệp Nhất mang họ mẹ, lớn lên ở nhà ngoại.
Tô Hòa "ồ" một tiếng, thì ra là như vậy.
- Nhưng tính Diệp Nhất nghịch ngợm, trước đây đã có lần cậu ấy đã động
phải những người hay tọc mạch... - Ôn Nhan Khanh dừng lại một chút, cân nhắc xem có nên nói rõ chuyện tọc mạch đó là gì không, cuối cùng quyết định nói tiếp - Kết quả là đã khiến cho một số người có ý định không tốt biết được sự tồn tại của mình. Cậu tôi vô cùng lo lắng, nên đã sai rất nhiều người đi theo bảo vệ. Nhưng Diệp Nhất luôn tìm mọi cách để thoát khỏi sự bảo vệ của các vệ sĩ. Sự bướng bỉnh và tùy tiện của cậu ấy đã dẫn đến tai họa ngày hôm nay.
Nhìn đến đây, cuối cùng Tô Ngu cũng đã có phản ứng, cô ngước đôi mắt rưng rưng nước mắt lên nhìn Ôn Nhan Khanh với vẻ sửng sốt.
Ôn Nhan Khanh nhìn lại cô:
- Đã làm liên lụy đến em rồi, để xảy ra chuyện này, tôi xin thay mặt cậu ấy
xin lỗi em.
"Chớ thấy bộ dạng này của tôi mà coi thường, thực ra, tôi là hoàng tử đấy, gần đây có tin đồn là bọn người xấu đang bám theo tôi, định bắt cóc tôi. Vì thế, để đảm bảo an toàn cho tôi, cha tôi - quốc vương - đã thuê rất nhiều vệ sĩ bảo vệ tôi...".
Là sự thật.
Những điều mà Diệp Nhất nói... là sự thật... nhưng lúc đó cô đã cho rằng
chỉ là cậu ấy đang nói linh tinh để cố gắng chọc cho mình cười mà thôi.
Cậu ấy đã cố gắng hết sức để làm cho cô cười, thậm chí bất chấp cả sự an nguy của bản thân. Rõ ràng cậu biết là có người muốn bắt cóc mình, mà vẫn dưa cô rời khỏi trường học, để tránh khỏi tai mắt của thầy Ôn, giúp cô tìm ra
cách có thể tham gia cuộc thi mà không phải bỏ học.
Thế mà cô...
Thế mà cô đã không chấp nhận. Thậm chí còn nhỏ nhen, ghen tị với cậu
ấy... Nghĩ đến đây, Tô Ngu vừa cảm kích vừa xấu hổ.
Cô là gì?
Một con người yếu đuối, ích kỉ và ngu ngốc như cô, rốt cuộc là gì cơ chứ?
Dựa vào đâu mà cứ đòi một cậu con vàng con bạc như Diệp Nhất lúc nào
cũng phải giúp đỡ mình, cuối cùng còn dùng cả tính mạng của mình để đổi lấy
cô?
Dựa vào đâu? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu?
Tô Ngu khóc không thành tiếng.
Sau nỗi xấu hổ, là nỗi lo lắng cứ lớn dần lên. Diệp Nhất, bây giờ... đang ở
đâu? Bọn người bắt cóc ấy sẽ đối xử với cậu ấy như thế nào? Cậu ấy liệu có
sống sót mà trở về không?
Dường như thấy được nỗi lo lắng của cô, Ôn Nhan Khanh lại nói:
- Hiện giờ cậu tôi đang từ Pháp về, đồng thời mang theo một tốp người
chống khủng bố rất tinh nhuệ, chờ bọn người bất cóc ấy liên lạc với ông, hi vọng rằng sẽ giải quyết được chuyện này một cách thuận lợi. Tô Ngu này, đến lúc đó có thể sẽ phải cần đến sự phối hợp của em, khi nào cần tôi sẽ thông báo cho em nhé.
Tô Ngu hỏi, nước mắt lưng tròng:
- Mọi người, có thể, cứu được, Diệp Nhất, không?
Ôn Nhan Khanh tránh ánh của cô, khẽ nói:
- Có lẽ gắng sức chờ ông trời thôi.
Tô Ngu thấy lòng thắt lại.
Tô Hòa vuốt ve vai cô, nói bằng giọng nhẹ nhàng:
- Em đừng quá lo lắng, có nhiều cao thủ như vậy, chắc chắn Diệp Nhất sẽ
trở về bình yên thôi.
Tô Ngu cúi đầu, không nói câu gì nữa. Chị họ không biết tâm trạng của cô lúc này. Những người chưa từng trải qua, sẽ không thể nào hiểu được.
Trong giờ phút nguy hiểm nhất, Diệp Nhất đã cứu cô.
Còn cô, chính là người đã dẫn đến việc cậu ấy bị bắt cóc.
Nếu không phải vì cô, thì Diệp Nhất đã không rời khỏi trường một mình vào
giờ đó. Nếu không rời trường thì cậu ấy đã không gặp phải bọn bắt cóc, cứ cho rằng bọn bắt cóc ấy có vào trường, thì cũng đã có các vệ sĩ, và còn có cả những người như thầy Ôn nữa...
Dù thế nào thì cũng sẽ không như bây giờ, cậu ấy bị bắt đi một mình, không biết sống chết ra sao.
Nếu Diệp Nhất bình an trở về thì tốt, còn nếu cậu ấy có mệnh hệ gì, thì cuộc sinh ly tử biệt mà cô đã trải qua hôm nay, chắc chắn sẽ trở thành cơn ác mộng suốt đời cô và không sao có thể quên được.
Điều đó thực sự... rất đáng sợ....
Cuối cùng Tô Hòa cũng đã đưa được Tô Ngu về nhà.
Tình trạng của Tô Ngu rất tệ, sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt mọng đỏ vì khóc
quá nhiều, khiến Tô Hòa thấy rất xót xa. Thế là Tô Hòa cố ép cô đi tắm, giúp cô sấy khô tóc, rồi lại kéo cô lên giường và ra lệnh cho cô phải đi ngủ.
Tô Ngu nói:
- Chị, em, không, ngủ được.
- Dù thế nào thì cũng vẫn phải ngủ. Như thế thì ngày mai mới có tinh thần
mà lên lớp chứ.
- Em, không có, tâm trạng nào, lên lớp.
- Em phải lên lớp - Tô Hòa nghiêm mặt - Nếu em cứ trốn tránh cuộc sống
như thế, thì chị chỉ còn nước coi thường em, chứ không thể nào thông cảm với em được.
Tô Ngu hốt hoảng một lúc, rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
- Ngoan nhé - Tô Hòa hôn nhẹ lên trán cô