XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.

t..".
Người trong mộng cái khỉ gì! Đây rõ ràng là bài phỏng vấn nhân vật, chứ có phải là tiểu thuyết tình yêu đâu! Lúc đó Tô Hòa đã phải nghiến răng, chửi thầm trong lòng. Nhưng chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta là Tổng biên tập, còn cô chỉ là một biên tập viên quèn? Thế nên, sau khi về nhà, cô đã sửa lại từng từ, từng câu.
Sửa.
Sửa lần thứ nhất: "Anh bước tới, đôi mắt không cười, nhưng cũng đủ khiến
cho những người có mặt ở đó đều cảm thấy một sức hấp dẫn đặc biệt...".
Lờỉ nhận xét của Noãn Dương là: "Không được, rất lung tung và không có
sức hút".
KAO, con người ấy mà đòi có sức hấp dẫn, thì có mà băng ở Bắc Cực đều
tan chảy hết!
Sửa lần thứ hai: "Anh bước tới, bộ comple Armani trên người - dưới ánh mặt trời - toát lên vẻ lạnh lùng và ung dung, đúng như cảm giác mà anh mang lại cho người khác, lạnh như băng giá. cao quý không chút tầm thường".
Nhận xét của Noãn Dương: "Nếu anh ta không mặc bộ comple Armani thì sao? Chi tiết này lại thường là chi tiết quan trọng nhất đấy".
Có quỷ mà biết rốt cuộc là anh ta mặc gì! Kiểu đàn ông mà đến cả xe cũng mua loại xe Volkswagen Phaeton, thì chắc hẳn sẽ rất kén chọn quần áo hàng
hiệu, chưa biết chừng còn là những mẫu thiết kế riêng ấy chứ!
Lần sửa thứ ba: "Anh bước tới, đôi mi dài in bóng xuống gương mặt có làn da mịn màng, đôi mắt ẩn dưới làn mi, che giấu ánh nhìn. Có thể nói, mỗi một đường nét trên khuôn mặt anh đều hoàn mĩ".
Nhận xét của Noãn Dương: "Tốt, đã có một chút cảm xúc, nhưng chưa đủ, tiếp tục sửa theo hướng này".
Tô Hòa tưởng chừng như sắp ngất đến nơi, đành về nhà, lên mạng, tìm kiếm "những câu miêu tả về dung mạo của các anh chàng đẹp trai", sau đó, tập hợp những câu viết hay của mọi người, viết ra nội dung như sau: "Anh bước tới. Mái tóc dài xõa xuống vai như thác nước, tóc mái xòa xuống trán che khuất đôi mắt. Thân hình anh cao ráo, thanh thoát, bộ comple may thủ công màu nâu nhạt và chiếc sơ mi cổ đứng trắng tinh càng làm tôn thêm vẻ phi phàm của một quý công tứ chốn thị thành. Anh là tổng thể của những mâu thuẫn, khi anh cúi đầu, vẻ mặt bình thản, ung dung, động tác rất tao nhã, giống như một hoàng tử trong bức tranh sơn dầu, thu hút sự ái mộ cuả các cô thiếu nữ và sự yêu quý của tất cả các quý phụ; còn khi anh ngẩng đầu lên, ánh mát sắc sảo như mũi tên có thể xuyên thấu tim của những ai đối diện với anh".
Tô Hòa vưà copy vừa thấy buồn nôn vì những câu chữ này. Đúng lúc đó
điện thoại đổ chuông, cầm lên xem, thì ra đó là một mẩu tin nhắn, gửi từ máy của Tô Ngu: "Chị, em là Diệp Nhất em đang đứng dưới gác khu nhà cùa chị, xin chủ nhân của số điện thoại này xuống đây một chút".
Đồ quỷ này... À, không, cậu ấm này. Đã khỏi bệnh rồi cơ à? Lại đi lung tung rồi, còn chạy đến đây nữa chứ! Tô Hòa vừa lẩm bẩm, vừa đứng dậy ra chỗ của Tô Ngu.
Tô Ngu đang ngồi trước giá vẽ, tập trung tô màu cho bản thiết kế.
Tô Hòa đập vào vai cô, rồi đưa điện thoại di động của mình đến trước mặt
cô. Lúc đó Tô Ngu mới như người sực tỉnh, đọc tin nhắn xong, đứng dậy mở cửa sổ.
Từ cửa sổ tầng thứ mười hai nhìn xuống thì thấy có một người đang đứng bên dải cây xanh, người ấy mặc một chiếc áo thể thao có mũ, quần bò, hai tay cho vào túi đang đi đi lại lại, dường như cảm thấy được ánh mắt của Tô Ngu, người ấy ngẩng đầu lên, đưa tay vẫy vẫy về phía cô.
Dù không nhìn rõ mặt, nhưng, đúng là Diệp Nhất. Tô Ngu sửng sốt, phản ứng đầu tiên của cô là...
Sao cậu ta lại có thể tùy tiện rời S.S? Thầy Ôn đã nói, trước khi hồi phục
hoàn toàn sẽ không cho cậu ta rời khỏi trường dù chỉ là nửa bước cơ mà!
Tô Ngu vội đặt bút vẽ vào bảng màu và đi xuống dưới. Tô Hòa đảo mắt một vòng rồi cũng đi xuống theo.
Hai người đi ra khỏi cửa, người đứng bên hàng cây nghe tiếng bước chân thì quay người lại. Tô Hòa và Tô Ngu cùng ngây người: Cậu thiếu niên đứng cách họ chưa đầy mười bước chân kia rõ ràng là Diệp Nhất, nhưng không phải là Diệp Nhất trong ấn tượng của họ nữa.
Mái tóc cắt ngắn gọn gàng với một chút sóng lượn che đôi lông mày tuấn tú, nhưng để lộ đôi mắt đen đặc biệt, với hàng mi dày dù là khi ngước mắt lên hay nheo mắt lại cũng đều rất linh hoạt và sinh động. Chiếc mũi thẳng, đôi môi
đỏ tươi, khi cười, bên má phải còn có cả một lúm đồng tiền nhỏ. Ngoài vẻ đẹp
ra, trông cậu còn rất đáng yêu nữa.
Người này... Đúng là Diệp Nhất cà lơ, nhà quê đó ư? Tô Ngu ngây người đứng nguyên tại chỗ, trong giây lát quên mất cả nhấc chân. Tô Hòa còn sửng sốt hơn nữa, vì cô phát hiện ra, cậu thiếu niên quỷ quái ấy không chỉ có vẻ ngoài của một mọt sách, mà hình như... hình như còn có một vẻ khác... cô càng nhìn lại càng cảm thấy quen, càng nhìn càng cảm thấy như đã từng gặp
ở đâu rồi. Cô cố gắng lục tìm trí nhớ, cuối cùng "à" một tiếng và kêu lên:
- Thần hộ mệnh!
- Gì cơ? - Diệp Nhất nhướn mày - Harry Potter?
Chưa nói hết câu thì đã thấy Tô Hòa xông tới trước, túm ngay lấy cổ áo của
cậu và hỏi dồn:
- Là cậu, là cậu, đúng không? Chính là cậu, chính là cậu. Ôi, ôi, ôi, tìm bao
nhiêu lâu, ấy thế mà gần