Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
ngay trong gang tấc! Nói đi, là cậu, phải không?
Diệp Nhất cười hà hà:
- Chị họ, nếu chị chịu buông em ra, để em thở một cái thì em sẽ đồng ý trả
lời bất cứ câu hỏi nào của chị.
Tô Hòa "hừ" một tiếng, buông tay ra, nhưng vẫn không chịu thôi, mắt mở
to nhìn cậu:
- Thì ra cậu chính là anh chàng bí hiểm đóng vai thần hộ mệnh trong hàng
loạt quảng cáo của SEASON!
- Chị họ, chị phải nhìn cho kĩ vào, có đúng là... em không? Diệp Nhất chớp mắt.
Tô Hòa đã chắc chắn rằng Diệp Nhất đích thị là cậu thiếu hiên đẹp trai thần bí trong quảng cáo Thần hộ mệnh, nhưng khi nghe Diệp Nhất nói như vậy, cô nhìn kĩ lại thì cảm thấy cố chút gì đó không giống.
Các nét trên mặt và chiếc cằm thon của Diệp Nhất đúng là rất giống với cậu
thiếu niên trong quảng cáo, nhưng Diệp Nhất có lúm đồng tiền, còn cậu thiếu niên trong quảng cáo thì không; nước da của Diệp Nhất màu nâu, khỏe khoắn, còn nước da của cậu thiếu niên kia thì trắng xanh, nhìn có vẻ yếu ớt hơn và cao quý hơn.
Lông mày của Diệp Nhất là lông mày lưỡi mác, hơi xếch lên, trông cậu vừa rất đàn ông vừa có vẻ anh hùng, còn lông mày của cậu thiếu niên trong quảng cáo thì mềm mại và thanh mảnh... Điều quan trọng là: Dáng người của Diệp Nhất chỉ hơn chiều cao lm7 của Tô Hòa không nhiều, còn cậu thiếu niên trong quảng cáo dù đứng trước người mẫu Sami cao lm78 cũng chẳng hề thua kém gì.
Tô Hòa càng nhìn lại càng thấy có gì đó không đúng và cảm thấy hoang
mang:
- Chuyện, chuyện này là thế nào? Nếu cậu là cậu ta, thì cậu làm thế nào mà
thấp đi được? Còn nếu không phải thì sao hai người lại giống nhau đến thế?
Diệp Nhất ném cho Tô Hòa một cái nhìn:
- Chị họ thật đáng ghét, ai lại đem em ra so sánh với diễn viên trong quảng
cáo hạng ba, rõ ràng là người ta đẹp hơn cậu ta mà!
Tô Hòa làm động tác như buồn nôn, thôi vậy, từ trước tới nay có bao giờ
tranh luận lại được với cậu ta đâu, vì thế cô bèn chuyển chủ đề câu chuyện:
- Cậu tìm Tiểu Ngu có việc gì?
Diệp Nhất cười hì hì, nói:
- Chị họ, thực ra chị không phải là người đầu tiên nói rằng em giống người
mẫu trong quảng cáo ấy. Nếu bọn em đã giống nhau như vậy, hay là ta cứ coi đó là thật đi? Hầu hết các tờ tạp chí thời thượng đều ra sức săn lùng tung tích của anh chàng ấy. Hay là chị cứ coi em là cậu ta, viết một bài gửi trước đi, em không có ý kiến gì đâu...
- Phì! Cậu coi tôi là gì vậy? Tôi là một người làm báo nghiêm chỉnh và trung
thực! - Bị động chạm tới lòng tự trọng nghề nghiệp, Tô Hòa giận dữ quên mất câu hỏi vừa đưa ra cho Diệp Nhất, quay người bỏ đi.
Diệp Nhất nở nụ cười đắc ý, ranh mãnh, cậu tới tìm cô em, không cần sự có mặt của bà chị nóng tính ấy. Quay sang Tô Ngu, Tô Ngu vẫn đứng ngây người nhìn cậu, ánh mắt đầy ngạc nhiên và hoang mang.
Thế là cậu đưa tay lên, ra hiệu vớỉ cô: "Chào bạn, Tô Ngu, tôi là Diệp Nhất.
Bạn có khỏe không? Có vui không? Sáng nay đã ăn gì rồi?"
Những lời nói bằng tay rất chuẩn xác, khiến Tố Ngu lập tức lấy lại tinh thần:
- Ôi!
Diệp Nhất chớp mắt, tiếp tục nói bằng ngôn ngữ bàn tay: "Công chúa thân
yêu, bạn đã thoát khói bùa chú rồi à ? Thế nào? Bạn có vừa lòng với chàng hoàng tử trước mặt mình không? Ngôn ngữ bàn tay của tôi cũng tuyệt đấy chứ?".
- Sao, cậu, cũng biết...
- Một thiên tài như tôi thì đương nhiên là học cái gì cũng nhanh rồi! - Diệp
Nhất nói với giọng coi thường, nhưng lảng tránh ánh mắt của cô một cách thiếu tự tin.
Diệp Nhất... đã học ngôn ngữ bàn tay để nói chuyện với cô cho dễ dàng hơn ư? Nghĩ vậy, trong chốc lát tay chân của Tô Ngu càng trở nên luống cuống, không biết nên phản ứng thế nào. Một hồi lâu sau, cô mới đỏ bừng
mặt và thốt ra một câu:
- Cậu... tìm tôi... có việc à?
- Tất nhiên rồi. Cậu không quên là còn có một vật đang ở chỗ tôi đấy chứ? -
Diệp Nhất vừa nói vừa lôi từ trong lúi áo ra một chiếc hộp, rồi đưa ra trước mặt Tô Ngu.
Tô Ngu mở chiếc hộp, bên trong là chiếc điện thoại của cô. Cô "ôi" lên một
tiếng, rồi mở khóa màn hình, thấy màn hình đã được cài đặt lại. Lần trước Diệp Nhất đã tự ý đổi ảnh của mẹ Tô Ngu bằng một đóa hoa chuông và viên
pha lê màu vàng, còn lần này thì là một đóa Phong tín tử màu hồng và một [1'>
viên đá phù dung , màu sắc hài hòa với những đường nét rất tinh tế, và vô [2'>
cùng đẹp mắt.
[1'> Có tên khác là Lan dạ hương, là loại hoa mang thông điệp: Ngưỡng mộ, lãng mạn; "Có em, anh cảm thấy rất hạnh phúc".
[2'> Một loại đá thạch anh, còn có tôn là pha lê hoa hồng; là loại đá quý nổi tiếng của tình yêu.
Tô Ngu bất giác ngẩng đầu lên nhìn Diệp Nhất, Diệp Nhất cũng lặng lẽ nhìn cô. đôi mắt xa xăm, dường như cậu đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng khi đáp lại ánh mắt cô thì đôi mắt đó sáng bừng lên cùng với nụ cười.
Không biết vì sao trái tim cô đập dồn dập hẳn lên. Cô vội cúi đầu xuống, ngón tay vô tình nhấn vào dãy phím trên điện thoại, nhắn mấy lần, Tô Ngu chợt phát hiện ra có điều gì đó khác thường. Mặc dù chiếc điện thoại này giống hệt như chiếc điện thoại cũ của cô, danh bạ bên trong cũng vẫn nguyên xi,