Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.

r>không biết có phải là muốn dành cho cô một sự khích lệ không?
Nhìn thấy vẻ mặt của Tô Ngu không ngừng biến đổi, Hạ Ly khẽ nhếch môi
cười:
- Vậy hãy cố gắng lên nhé.
- Vâng! Tôi, nhất định, sẽ, cố gắng! - Tô Ngu nắm tay lại. Dường như mỗi
tế bào trong người đều được tiếp thêm năng lượng mới, bầu trời đầy mây xám xịt phút chốc dường như tan biến, cơn mưa sắp đổ xuống dường như cũng
không còn tồn tại, mà thay vào đó là ánh dương chan hòa khắp nơi nơi.
- Tôi sẽ chờ cô.
Nói xong câu nói này, Hạ Ly giơ tay vẫy, chiếc xe hơi đỗ ở bên đường từ từ
lăn bánh tới, hai người mặc áo đen mà Tô Ngu đã có lần gặp, liền bước xuống đỡ Hạ Ly lên xe.
Cánh cửa xe khép lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của Hạ Ly qua lớp kính. Anh không nói gì và cũng không nhìn cô, mà nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt toát lên vẻ bình thản dường như chưa có việc gì xảy ra.
Để lại cảm giác sững sờ, chấn động và niềm vui sướng to lớn cho Tô Ngu.
Hạ Ly bảo cô rằng hãy cố gắng lên!
Hạ Ly chờ cô ở bên kia cuộc thi!
Thượng Đế ơi, còn có chuyện nào tuyệt vời hơn nữa chăng?
Đáp án là: Không có, không có, một vạn lần không có!
- Không có, không có, một vạn lần không có
Cùng thời điểm ấy, trong tòa soạn của Tạp chí Bạch Bảo Tương, Tô Hòa
đang gào to lên trong lòng, cô muốn nổi điên lên, nhưng đành phải cố nhịn, vì giây phút đó cô đang đứng trước mặt người mà cô sợ nhất.
Người ấy chính là sếp của cô - Noãn Dương. Chị ta mặc một chiếc váy bó sát màu đỏ, đội lệch chiếc mũ có mạng che cùng màu và trang điểm như các phụ nữ quý tộc ở châu Âu thế kỉ mười sáu, đang ngồi trước bàn, và mặc dù đã ở tuổi tứ tuần nhưng vẫn không chịu chấp nhận rằng mình đã già.
- Thế nên như vậy đi. Bản thảo đã xong, bây giờ nộp thêm khoảng mười sáu trang tả thực về con người Ôn Nhan Khanh nữa là ok. Nhớ là phải viết cho
hấp dẫn vào đấy!
Hấp dẫn cái con khỉ! "Ôn đại biến thái" mà cũng là người hấp dẫn sao?
- Phải rồi, nếu có thể chụp được một bức ảnh anh ta đang lật xem tạp chí
Bách Bảo Tương của chúng ta càng tốt.
Trời ơi, muốn mình chết chắc. Đúng là không thể nào tưởng tượng ra cảnh
nào mất giá trị hơn thế!
- Được rồi, hai ngày nữa thì nộp nhé, để còn kịp cho số của tuần sau.
Sao lại như thế được? Như thế có khác gì muốn người ta chết cơ chứ!
Tô Hòa nhìn con người hiện thân của ác quỷ với những ý nghĩ oán hận
trong đầu, thế mà ác quỷ ấy không hề hay biết đến điều đó, vẫn bình thản
ngẩng đầu lên nhìn cô và hỏi:
- Còn có chuyện gì à?
Tô Hòa lắc đầu như một cái máy.
- Vậy thì nhanh đi chụp ảnh đi, đừng mất thời gian nữa! - Nói rồi ác quỷ
xua tay, bảo cô ra khỏi phòng làm việc.
Sau khi đóng cánh cửa phòng làm việc lại, Tô Hòa cảm giác như đôi chân
muốn khuỵu xuống, cô đứng dựa vào tường, trong đầu tưởng tượng ra cảnh mình đạp cánh cửa này rồi xông tới trước mặt Noãn Dương và hét lên: "Việc này tôi không thể làm được, nếu muốn chụp, bà tự đi mà chụp, tôi không thèm làm nữa!".
Nhưng trong hiện thực, thì cô vừa thầm nuốt nước mắt vào trong lòng, vừa lấy điện thoại ra bấm số của Ôn Nhan Khanh.
Điện thoại vừa đổ một hồi chuông là máy đã được nối thông, giọng của Ôn
Nhan Khanh vang lên, vẫn lạnh lùng như băng:
- Cứu tôi với! - Giọng của Tô Hòa đầy vẻ đáng thương.
- Chuyện gì?
- Tổng biên tập nói, bài phỏng vấn ok rồi, nhưng muốn có thêm mấy bức
hình của anh, vì thế muốn hỏi xem, anh có thể cho chúng tôi chụp - Cô vẫn còn chưa nói hết, thì ở đầu dây bên kia Ôn Nhan Khanh đã tắt máy đánh "rụp" một cái.
Tút, tút, tút Những tín hiệu âm thanh báo hiệu máy đang bận một cách vô tình.
Đầu tiên, Tô Hòa cảm thấy buồn phiền, nhưng sao đó là một cảm giác bất mãn nhen lên và cứ lớn dần: Dù gì thì cô cũng đã giúp Ôn Nhan Khanh một việc lớn, tuy không phải là khó khăn, nhưng ít ra thì cũng đã đạt tới hiệu quả như ý muốn, giúp anh ta tránh được sự thay đổi lớn lao trong đời người, ví dụ từ thẳng biến sang cong, hoặc tránh khỏi thanh bại danh liệt. Thế mà anh ta lại qua cầu rút ván, đối xử với cô như thế! Tô Hòa nắm tay thành nắm đấm, được, anh ta đã vô tình thì cô cũng sẽ như vậy, nhất định sẽ không tha cho
anh ta!
Nghĩ đến đây, Tô Hòa lại bấm số của Ôn Nhan Khanh một lần nữa, điều bất ngờ là Ôn Nhan Khanh vẫn nghe máy, điện thoại đổ chuông xong là anh lập
tức nhận cuộc gọi:
- Lần này lại chuyện gì nữa thế?
- Anh đang ở trong trường phải không? Ba mười phút nữa là tôi tới chỗ
anh. Anh chờ tôi đấy! - Rồi không để cho đối phương có cơ hội từ chối, Tô
Hòa tắt máy đánh "rụp" một cái, sau đó cầm máy ảnh lên, chạy ngay đến S.S
Trên đường đi, vì đường bị tắc nên khi cô tới đến được S.S thì đã một tiếng đồng hồ trôi qua.
Tô Hòa bồn chồn mở cánh cửa gỗ đào màu đen, gọi khẽ:
- Thầy Ôn! Thầy Ôn
Thư phòng rộng tới cả trăm mét vuông đã được sắp xếp lại gọn gàng giống
như trước khi xảy ra vụ bắt cóc Diệp Nhất. Vì trời âm u, nên trong phòng bật một chiếc đèn chùm, ánh sáng vàng dịu tỏa xuống chiếc sa lông và chiếc đôn tròn ở giữa phò


Pair of Vintage Old School Fru