Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.

hư Tô Hòa nhìn thấy chắc cũng sẽ thích thú nhảy cẫng lên mất! - Tô Ngu nghĩ thầm trong bụng.
Đúng lúc đó chủ nhân xuất hiện.
Người ấy trượt ra từ sau cửa.
Bởi vì anh ta ngồi trên xe lăn.
Ngay lập tức Tô Ngu xác nhận phán đoán của mình lúc trước là đúng.
Đây quả nhiên là nhà của Hạ Ly.
Ngoài Hạ Ly ra, không có ai phù hợp làm chủ nhân của nơi này hơn nữa.
Hay nói cách khác, không có ai xứng đáng làm chủ nhân của nơi này hơn Hạ
Ly.
Mặc dù có nhiều người bảo tác phẩm của Hạ Ly lập dị, ngay cả Diệp Nhất
cũng nói rằng phong cách của anh rất tối tăm và tuyệt vọng, nhưng nếu họ bước vào ngôi nhà này thì chắc chắn sẽ không còn dám nói như vậy nữa.
Một ngôi nhà sáng sủa, sạch sẽ, tự nhiên, thơ mộng, thậm chí còn mang dáng vẻ vô cùng giản dị như vậy thì tuyệt đối không thể do một người tối tăm, tuyệt vọng thiết kế ra được, và cũng không phải là nơi một người tối tăm, tuyệt vọng có thể ở được.
Tô Ngu lặng nhìn Hạ Ly với vẻ mặt điềm tĩnh đang từ từ tiến lại gần, tim cô đập mỗi lúc một nhanh hơn.
Ánh mắt trong veo của Hạ Ly chăm chú nhìn cô. Ánh mắt đó không hề gây ra cho người ta cảm giác đường đột thất lễ mà trái lại, nó đầy ấp sự vỗ về an
ủi:
- Bị mất ngủ phải không?
Bấy giờ Tô Ngu mới chợt nhớ ra rằng mắt mình vẫn còn sưng húp, cô vội
đưa tay lên che, nhưng sau đó hiểu ra là đã quá muộn để làm điều ấy, nên lại ngượng ngùng bỏ tay xuống.
Hạ Ly mỉm cười.
Gương mặt anh khi không cười có vẻ lạnh lùng như một ngọn núi băng,
nhưng khi cười thì lại giống như ngọn gió xuân thổi qua núi xa ao biếc làm gợn lên những con sóng lăn tăn mềm mại dịu dàng.
Mắt Tô Ngu bỗng chốc ướt đẫm. Cô không biết là do bản tính mình hay khóc hay là do đứng trước con người này mà mình lại dễ khóc đến như vậy. Con người này, con người điềm tĩnh và trang nhã như viên bạch ngọc đang ngồi trên xe lăn này, làm sao lại có thể giống như những điều người ta nói trên mạng, làm sao lại có thể có quan hệ không đứng đắn với mẹ đẻ của thầy giáo Ôn được cơ chứ? Hơn nữa, làm sao lại có thể thông qua con đường không chính đáng để trở thành nhà thiết kế nổi tiếng? Những kẻ nói năng bậy bạ kia
cần phải đến đây mà xem, cô không tin rằng sau khi xem xong ngôi nhà đẹp
lộng lẫy này họ còn dám bôi nhọ chủ nhân của nó một cách bừa bãi như vậy nữa.
Có điều, những kẻ nông cạn dốt nát kia về căn bản cũng không xứng đáng được thấy ngôi nhà như thế này.
Họ không xứng đáng được so sánh với dù chỉ là một sợi tóc của Hạ Ly.
Vì thế, trong khi Hạ Ly ở trong ngôi nhà như thế này, sáng tạo ra những
thứ châu báu quý giá nhất thì những kẻ ngoài kia chỉ có thể thể hiện sự tối tăm, xấu xí của mình trên mạng ảo.
Hai bên hoàn toàn khác nhau một trời một vực.
Nghĩ đến đây, Tô Ngu cố gắng chớp mắt để ép cho nước mắt trở vào trong,
đồng thời cố gắng mỉm cười với Hạ Ly.
Ngay sau đó cô thấy Hạ Ly khẽ nhếch đôi môi tuyệt đẹp hình cánh cung
lên, chậm rãi nói:
- Anh rất thích tác phẩm Vết thương lòng đó.
Đầu óc Tô Ngu như có tiếng nổ, trong chốc lát trở nên trống rỗng.
Trong căn phòng trắng tinh, rực sáng như chốn thiên đường ấy, Hạ Ly nói
ra những lời cảm động nhất thế gian bằng đôi bờ môi cũng đẹp nhất thế gian
này:
- Vì thế, Tô Ngu, em có đồng ý đến giúp anh một tay không?
Cho mãi đến khi được San Ni đưa trở về trường S.S rồi bước ra khỏi xe để
vào trường một giờ sau đó, Tô Ngu vẫn còn cảm thấy như đang trong mơ.
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Nhưng mà, em, vẫn chưa, vượt qua, cuộc thi
- Kết quả cuộc thi, đối với em, có phải là rất quan trọng không?
- Không quan trọng!
- Vậy thì còn có các vấn đề khác nữa sao?
Những điều đó là thật ư?
- Ngay từ khi San Ni giới thiệu em với anh, anh đã xem một số tác phẩm
của em, cảm thấy em rất có tiềm năng. Hơn nữa, ở một mức độ nhất định, tác phẩm Vết thương lòng của em đã làm anh cảm động. Vì thế, anh nghĩ rằng chúng ta có thể hợp tác với nhau được. Tuy nhiên, bởi vì em vẫn đang còn là sinh viên, nên cứ mỗi cuối tuần, từ chín giờ sáng đến sáu giờ chiều, em hãy
đến đây giúp anh làm việc. Được không?
- Em sẵn lòng! Rất sẵn lòng!
Cuộc đối thoại diễn ra nửa giờ trước đây là điều tốt đẹp nhất mà Tô Ngu
từng gặp trong đời.
Có phải do mất ngủ quá nhiều mà cô sinh ra ảo giác một cách vô căn cứ
như vậy không?
Tô Ngu nhẹ nhàng bước đi, cảm giác như đôi chân không còn là của mình nữa. Lúc sắp sửa bước vào phòng học thì bắt chợt có một bóng người tiến lại nắm lấy tay cô. Bấy giờ ánh mắt và tinh thần cô mới bắt đầu từ từ quay trở lại với hiện thực, làn sương mù trước mặt tan đi và cô nhìn thấy một đôi mắt vừa to vừa tròn vừa sáng như viên đá quý, cặp môi mềm và tươi như hoa hồng,
hàm răng trắng muốt đều tăm tắp như vỏ sò
Đó chính là Diệp Nhất, vui vẻ nhanh nhẹn hệt như một chú mèo.
Diệp Nhất hớn hở lấy tay ra hiệu bảo cô: "Mình có một tin vui cho cậu
đấy!".
Tô Ngu quay sang nắm tay cậu ta, nói vội vã:
- Mình, cũng có, thông tin tốt, muốn nói, với cậu!
Diệp Nhất hơi ngạc nhiên, s


XtGem Forum catalog