Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
n thấy anh không ngừng xoa huyệt thái dương.
Một cơn gió đêm thổi qua, thổi loạn những sợi tóc mềm mại của anh, cũng đã thổi ra một bóng dáng đang chìm trong hương vị cô độc.
Xem ra anh ta cũng không thành công như cô nghĩ, và cũng không biến thái như cô tưởng tượng.
Sự bình tĩnh và điên cuồng trong anh có lẽ chính là do yêu và hận cùng hòa lẫn với nhau mà ra.
Bầu trời đêm đen tĩnh mịch thấp thoáng ánh sáng của những bóng đèn neon, một ngôi nhà ấm áp nhưng lại chứa một căn phòng trống vắng, lạnh lẽo. Băng Vũ cuối cùng cũng hiểu được sự vui buồn vô cớ của anh là vì sao.
Liệu anh có giống với ca khúc được phát trong xe ngày hôm đó, anh thực sự muốn buông tay, cũng không muốn oán trách người con gái đã thay lòng đổi dạ kia chăng.
Nhưng anh vẫn không thể đem hết quần áo của người con gái đó vứt đi, vẫn luôn chờ đợi ở ngôi nhà trống trải này, mỗi đêm khuya hiu quạnh lặng lẽ chờ cô ấy quay về.
Nhiều năm như vậy trôi qua, cô gái mà anh chờ đợi vẫn mãi chưa trở về. Cho nên tất cả những nhớ nhung cùng dằn vặt anh chỉ có thể trút hết lên một người phụ nữ khác …
Có lẽ do số cô bất hạnh, anh ta quyến luyến cô chẳng qua là do cô có cùng số đo với người con gái ấy.
* * * * * * * * * *
Cúp điện thoại, anh vòng qua cô đi vào bếp, không lâu sau anh mang ra hai đĩa thịt bò lớn đặt trên bàn ăn, mặt chiếc bàn kia lại là mặt bàn thủy tinh trong suốt.
Cô từng nghĩ rằng loại người thích loại thủy tinh vô cùng đẹp đẽ này sẽ là loại người vô cùng tỉ mỉ, tinh tế, không ngờ rằng gần cô lại có một người.
Từ tủ áo, anh lấy ra một bộ quần áo ngủ rồi ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay vói vào từ khe hở của tấm chăn lông đang bó trên người cô, nhẹ nhàng vuốt ve những vết xanh xanh tím tím trên cơ thể cô.
Băng Vũ co rúm người lại, không phải do đau đớn, mà là vì sự dịu dàng của anh làm lòng cô kinh hãi.
“Đau không?” Anh kéo tấm chăn lông ra, lấy bộ áo ngủ khi nãy khoác vào người Băng Vũ.
“Anh là đang hỏi tôi sao?” Cô chủ động tự mặc áo ngủ vào, nhìn thẳng vào mắt anh bằng ánh mắt nghi hoặc khó hiểu, hỏi: “Hay là anh đang hỏi người phụ nữ trong ký ức của anh?”.
Tay anh buông lỏng, tấm chăn lông đang cầm trong tay rơi trên sofa.
Băng Vũ tiếp tục nói: “Cho dù quá khứ có tốt đẹp đến đâu, thì nó cũng đã trôi qua rồi, con người không thể sống mãi trong ký ức được.”
Anh chỉ vào món thịt bò đang đặt trên bàn nói: “Nhà tôi chỉ có thịt bò, không biết em có thích ăn món nướng không.
“Lâm Quân Dật, cho dù anh có muốn sống trong những hồi ức, thì anh cũng đừng kéo tôi vào đó cùng anh chứ, tôi vẫn còn có cuộc sống của riêng tôi…”
Anh làm ra vẻ không nghe thấy gì cả, đi đến tủ lạnh mở ra lấy ly nước trái cây đặt lên bàn rồi nói: “Ăn cơm xong tôi còn có chút việc phải làm, em có thể xem TV… nhưng nhớ rõ nhất định phải chờ tôi cùng ngủ.”
“Đồ điên.”
Lâm Quân Dật dường như không để ý đến Băng Vũ nữa, anh ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn, cúi đầu cắt miếng thịt bò, sau khi cắt xong anh đẩy sang phía bàn đối diện, ngẩng đầu nói với cô: “Để nguội sẽ không ngon đâu.”
“Bệnh viện tâm thần gần nhất là ở đâu? Có dịch vụ trị bệnh tại nhà không?” Băng Vũ nhủ thầm.
Lúc này, tiếng điện thoại của Băng Vũ chợt reo, trong đêm yên tĩnh tiếng hát có phần sầu não vang lên: “Yêu thật sự cần đến dũng khí…”, cô vội vàng đưa tay vào túi tìm kiếm điện thoại.
Tiếng khóc của Tư Tư giống như tiếng sấm nổ vang trong tai cô: “Mẹ, mẹ không cần Tư Tư nữa sao?”
“Tư tư, đừng khóc, con làm sao vậy?” Trong lòng cô trào dâng một nỗi chua xót, ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt chảy dài trên hai má.
“Mẹ ơi, sao mẹ không về nhà? Có phải mẹ không cần Tư Tư nữa không? Tư Tư nhớ mẹ lắm, mẹ ơi, khi nào mẹ mới về nhà với Tư Tư?”
Băng Vũ cắn vào mu bàn tay của mình, cố gắng hết sức kiềm chế không để con gái nghe thấy tiếng khóc của cô, cố giữ giọng nói bình tĩnh mà dỗ dành bé: “Mẹ bận đi công tác, Tư Tư ngoan, ngày mai mẹ về sẽ dẫn Tư Tư đi chơi…Tư Tư muốn ăn gì? Mẹ sẽ mua cho Tư Tư…”
“Tư Tư không muốn ăn, Tư Tư chỉ muốn mẹ thôi…”
Băng Vũ nhìn Lâm Quân Dật bằng ánh mắt van xin, anh thì đang cúi đầu ăn, ăn vô cùng chuyên tâm.
“Tư Tư ngoan nghe lời mẹ, con đi xem TV trước đi, mẹ sẽ trở về ngay lập tức…”
Buông điện thoại, Băng Vũ cố gắng nén cơn giận đến hỏi anh: “Anh Lâm, con gái của tôi đang chờ tôi ở nhà…”
Lâm Quân Dật không lên tiếng, mấy ngón tay cầm con dao và chiếc nĩa dần dần siết chặt lại.
“Anh có hiểu được cảm giác một đứa bé mong chờ mẹ là như thế nào không?”
Băng Vũ là một cô nhi, từ nhỏ đã mất đi cha mẹ, cô hoàn toàn hiểu được cảm giác khi một đứa bé mong chờ cha mẹ sẽ có tâm trạng cô đơn như thế nào.
Tư Tư đã không có cha, cô lại làm cho bé ngay cả có mẹ mà cũng phải đợi chờ như vậy.
Lâm Quân Dật vẫn không nói lời nào, tiếng dao nĩa ma sát với chiếc dĩa sứ phát ra âm thanh cực kì chói tai.
Cuối cùng Băng Vũ không thể nhịn được nữa, cô hung hăng hất đổ tất cả mọi thứ trên mặt bàn khiến chúng vỡ vụn trên mặt đất, trừng mắt nhìn anh quát to: “Lâm Quân Dật, anh cho rằng anh nhốt tôi trong nh