Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.
ng, Băng Vũ ngạc nhiên đến nỗi không thể khống chế được mình, cánh tay run rẩy dữ dội.
Thấy Băng Vũ không nói thêm lời nào, anh mới cất giọng hỏi: “Đã lâu không gặp, em có khỏe không?”
Mũi Băng Vũ cay cay, muốn kể hết với anh bao nhiêu niềm chua xót cùng sự nhớ nhung ở trong lòng, nhưng đến giờ khắc này cô lại không biết mình nên nói gì được nữa.
“Rất tốt, còn anh thì sao?” Cô hỏi lại.
“Cũng rất tốt, nghe nói mẹ em đã mất.”
“Uhm, bốn năm rồi.”
“Anh có gửi thư đến nhà em, em có nhận được không?”
“Em không nhận được, em chuyển nhà lâu rồi.”
“Anh nghe nói em không học tiếp lên cao trung phải không? Hiện tại em đang làm gì…?”
“Em học trường dạy nghề XX, còn anh thì sao?”
“Anh sống tốt lắm…”
Ngày hôm đó, anh đã hỏi cô rất nhiều những câu hỏi vô nghĩa, không đề cập đến tình cảm, lời nói qua lại cứ như gió thoảng, sau khi thổi qua ngoại trừ sự hỗn độn thì không lưu giữ được bất cứ thứ gì.
Câu nói cuối cùng của anh là: “Anh không sao, hẹn… gặp lại…”
Chữ ‘gặp lại’ của anh kéo thật dài, dường như bản thân anh cũng nghi ngờ không biết cô và anh có khả năng gặp lại hay không.
Trong nháy mắt, Băng Vũ giống như người điên, nắm chặt điện thoại, như là cô đang nắm lấy tia hy vọng cuối cùng hỏi: “Anh có yêu em không?”
“…” Đầu dây bên kia im lặng.
“Trần Lăng, Trần Lăng! Em nhớ anh, anh có biết là em nhớ anh lắm không?”
Câu trả lời duy nhất của cô chỉ là tiếng “tút, tút…” phát ra từ điện thoại, không biết là anh có kịp nghe lời thổ lộ của cô không, hay là anh thật sự không muốn nghe cô thổ lộ, anh tuyệt tình như vậy dường như đã viết dấu chấm hết cho sự chờ đợi của cô.
Hôm đó, Băng Vũ đã khóc suốt một đêm…
Lời tác giả: Mọi người chắc hẳn cũng không thích quá khứ?
Cũng bình thường mà nhỉ, học sinh Trung học nói chuyện tình cảm đúng là rất ngây thơ.
Aiz! Không có cách nào khác, tình tiết cần phải có thôi.
* * * * * * * * * *
Chạng vạng một chiều xuân, hương thơm của cỏ xanh thoáng qua, mơn man mái tóc dài của Băng Vũ, nhưng lại không thể làm cho trái tim Băng Vũ lay động.
Anh nói: “Hai người có thể gặp lại nhau không hề dễ dàng…”
Băng Vũ nói: “Chúng ta không bao giờ xa nhau nữa, được không anh?”
Anh vẫn như trước không hề thay đổi, không để tâm gì đến ánh mắt của những người xung quanh, ôm chặt cô vào lòng và nói: “Không xa nữa, vĩnh viễn không rời xa nhau nữa! Anh yêu em!”
* * * * * * * * * *
Hai người thuê một phòng nghỉ ẩm thấp, trên sàn đầy những vết dơ bẩn, ga trải giường cũng chẳng sạch sẽ gì mà còn nhăn nhúm thật khó coi.
Băng Vũ nhíu mày, cố chịu đựng.
Ngồi lên giường, cô lấy trong túi ra một tuýp thuốc mỡ vừa mua, bôi một chút lên mặt anh, một chút ở dưới cằm, kéo dài đến vai anh rồi đến bên hông…
Phía bên dưới dường như vẫn còn những vết thương, cô đang nghĩ có nên tiếp tục bôi thuốc nữa hay không, Trần Lăng đột ngột xoay người lại ôm chặt lấy cô, âm thanh trong cổ run run gọi lên tên cô.
“Băng Vũ…”
Khát vọng của anh như có ma lực châm ngòi cho những cảm xúc dồn nén trong cô bùng cháy.
Cô đắm chìm trong cảm xúc đang bùng cháy choàng tay qua vai anh, nhắm mắt lại…
Đôi môi mềm mại ấm áp của anh dán lên môi cô, một dòng điện nhanh chóng lan khắp toàn thân cô, khiến cả người cô đều trở nên tê dại, khi lưỡi của anh liếm qua môi cô, cô nương theo đó mà hé mở đôi môi. Băng Vũ hoàn toàn mất đi tri giác, toàn thân tê liệt ngã trên chiếc giường nhỏ hẹp, hai cánh tay bất lực ôm ghì lấy vai anh, sóng tình trong cơ thể cứ từng đợt, từng đợt không ngừng dâng lên cuốn trôi chút lý trí còn sót lại của cô…
Gặp lại sau ly biệt, gần gũi nhau chính là cách khiến cho người ta có thể cảm nhận được sâu sắc nhất, rõ ràng nhất sự tồn tại của người kia. Họ hôn nhau bao lâu, cô cũng không nhớ nổi nữa, chỉ nhớ rất rõ khát vọng tràn ngập thân thể cùng những lời lẽ kích tình càng làm hai cơ thể quấn chặt vào nhau đầy đam mê như đóa hồng đen kiều diễm đang rung động.
Thời điểm đó, anh đặt cô ngồi trên đùi của anh, hai tay anh đặt ở hai bên hông cô, nếu đôi bàn tay ấy có hướng về phía trước mà di chuyển lên trên hoặc theo gấu váy và đi vào bên trong, cô nghĩ cô cũng sẽ không cự tuyệt anh.
Nhưng anh không làm vậy, tuy rằng mồ hôi trong lòng bàn tay anh vã ra ướt cả một mảng váy của cô nhưng hai bàn tay anh vẫn an phận mà đặt trên hông cô.
Một nụ hôn quyến luyến không rời qua đi, cô dựa vào lòng anh hỏi nhỏ: “Sao anh lại đến tìm em? Em nghĩ anh sẽ không tìm em nữa.”
“Anh đến… Chỉ vì một câu em nói: “Em nhớ anh.”
“Trần Lăng…”
Tiếng cô gọi tên anh liền biến mất trong miệng anh bằng một nụ hôn nồng cháy…
Trong phòng trọ nhỏ đơn sơ, bọn họ bộc bạch hết những yêu thương say đắm, những nhung nhớ đến dại khờ trong năm năm xa cách. Bây giờ anh và cô đã trưởng thành, không còn là những thiếu nam, thiếu nữ ngây thơ của ngày trước, yêu là mãi mãi không rời.
Cô dùng chút lý trí còn sót lại đẩy anh ra, vuốt ve những vết thương trên người anh và hỏi: “Ai đánh anh ra nô