Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

hai đường. Ông đứng ở cửa xe, còn tôi muốn sang đường bắt xe.
Đi được vài bước, Thác Ni gọi tôi lại: “Cùng nhau ăn trưa?”
Ông ta mặc comple là lượt, vẻ mặt lạnh lùng, đầu không bạc, mấy sợi tóc tà tà bay vào thái dương, thoạt nhìn chỉ tầm 40 tuổi. Tôi sẽ cố học cách kính trọng ông ta, dù sao ông ta cũng là một nhân vật truyền kì trong giới doanh nhân Singapore.
Đáng tiếc, tôi không bao giờ coi ông ta là người sinh ra mình.
Tôi mỉm cười từ chối: “Không được, buổi trưa tôi có hẹn.”
Hôm nay, tôi đã hẹn cùng Hồ Khiên Dư ăn cơm.
Ánh mắt ông ta buồn bã, đứng tại chỗ, không hề động. Tôi nhìn lại, suy nghĩ, nói: “Buổi tối thế nào? Tôi mời ông ăn cơm.”
Ông ta nhận lời, sau đó, quay lại lấy xe.
Mà tôi, ở trước đèn xanh, bước nhanh sang đường.
Xe của Thác Ni từ bên kia vòng lại, lướt qua tôi.
Tôi sang đường qua vạch vôi, càng lúc càng xa, nhưng đến ngã tư thứ hai, xe bỗng nhiên dừng lại.
Tôi nhìn đuôi xe, nhất thời không phản ứng gì.
Ngay sau đó, điện thoại của tôi reo.
Là Thác Ni.
Ông ta rõ ràng cách phía trước không xa, hơn nữa vừa rồi dưới lầu văn phòng luật sư chúng tôi còn nói chuyện, nhưng có những chuyện chúng tôi chỉ có thể nói trong điện thoại.
Tôi day day thái dương, tiếp điện.
“Ba tiễn con một đoạn, thế nào?”
Tôi nhìn chiếc xe phía xa, phản qua gương chiếu hậu, thấy ông ta đang nhìn mình, “Được, làm phiền ông.”
Thác Ni cúp máy.
Mà xe, một lần nữa lùi về.
Điện thoại của tôi lại một lần nữa vang, lúc này, màn hình hiện lên hai chữ “Khiên Dư”, trong lòng tôi khẽ cười.
“Ở đâu rồi?”
“Em mới từ văn phòng luật sư ra.”
“Có nhớ trưa nay hẹn cùng anh ăn cơm không?”
“A! Em …” Tôi cao giọng giả bộ, sau đó tiếp tục, “ … Đương nhiên nhớ!”
“Tốt lắm!”
Tôi ngẩng đầu, thoáng nhìn xe Thác Ni sắp đến ngã tư thứ nhất. Một lần nữa cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay áp út mình.
Nó từng là nhẫn đính hôn của Hồ Khiên Dư, hiện tại, là của tôi, mang ở ngón áp út, không lớn không nhỏ, vừa chỉn.
Nhìn chiếc nhẫn, trong lòng tôi không khỏi ngọt ngào.
Đúng lúc này, trước mắt đột nhiên xuất hiện một chiếc xe khổng lồ.
Trong nháy mắt, tôi hoảng sợ ngẩng đầu.
Ở một ngã tư đường, chiếc xe tải hạng nặng này lao đến như một bóng ma khủng bố…
… Chồm lên xe Thác Ni.
Không có tiếng còi, không có tiếng phanh, tất cả dường như xảy ra trong tim lặng – nhưng ngay sau, tất cả âm thanh đó dường như xuyên vào tai tôi. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gãy vụn cùng với âm thanh trong miệng tôi thét ra, cắt ngang trời.
*******
Hồ Khiên Dư đang từ văn phòng, đẩy cửa ra: “Tốt lắm, chúng ta …”
Đột nhiên một tiếng thét hãi hùng từ ống nghe truyền đến. Hắn theo phản xạ kéo điện thoại ra xa một hồi lâu mới đưa trở về.
Lúc này, đầu kia điện thoại không có bất cứ tiếng động gì.
Hồ Khiên Dư bất giác bước nhanh hơn, đi ra bên ngoài: “Alo? Alo? Vi Linh? Còn nghe sao?”
Vẫn như trước, không có đáp lại.
Hồ Khiên Dư nghĩ đến một khả năng, vì thế cúp điện.
Hắn nắm di động, đi đến thang máy, thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, không chần chờ ấn phím xuống thẳng tầng trệt.
Vừa rảo bước vào thang máy, di động reo.
Hắn xem dãy số, là Vương Thư Duy.
Tiếp điện,
“Thế nào?”
“Mua chuộc.”
“Cảm ơn.”
“Không cần.”
Đơn giản vài câu, nói xong, hai bên đồng thời cắt đứt.
Hồ Khiên Dư đối với mình phản chiếu trên cánh cửa kim loại đang chậm rãi khép lại, nhếch khóe miệng cười.
Hồ Khiên Dư:
Hiện trường vụ tai nạn ngay gần bệnh viện. Bên ngoài phòng giải phẫu tôi tìm được Lâm Vi Linh.
Cô ấy ôm gối, ngồi ở ghế dài, cúi đầu, tóc hỗn độn.
Tôi nhìu mày, xem xét.
Quần áo của cô ấy không việc gì, chẳng qua có chút xộc xệch. Chiếc váy dài bị xé rách một đường, đi chân trần, giầy gẫy gót, vị vứt ở một bên.
Tôi bức bản thân không được nghĩ nhiều, rằng cô ấy đi chân trần, chật vật thế nào vào bệnh viện.
Cô gái này, đang sợ hãi.
Tôi đứng ở cách đó không xa, cẩn thận quan sát, cũng không vội vã đến gần.
Cô ấy không bị thương.
Tốt lắm.
Ngắm nhìn bộ dáng cô ấy run run sợ hãi trong một chốc.
Thì ra cũng đẹp như vậy.
Tôi hướng phía cô ấy đi đến, xoa xoa đỉnh đầu: “Vi Linh…”
Tôi cảm giác được bả vai cô ấy cứng đờ, lại không ngẩng đầu nhìn.
Tôi thở dài, ngồi xuống bên cạnh.
Khoảng cách gần mới nhận thấy trên người cô ấy có mùi xăng, quần áo có vết cháy đen cùng vết máu đỏ, cô ấy hẳn là chạy đến cứu Thác Ni.
****
Hồi lâu, cửa phòng giải phẫu mở, bác sỹ đi ra. Tôi nhìn đồng hồ: Tôi đã chờ 17 phút.
Chờ cái gì?
Chờ một kết quả.
Lâm Vi Linh không hề động, vẫn như trước co rúm lại một chỗ. Tôi đứng dậy đi về phía bác sỹ.
“Thế nào?”
Bác sỹ lộ vẻ bất lực, hướng tôi lắc đầu.
Tôi thật muốn gật đầu: À, tốt lắm.
Nếu Thác Ni không chết, tôi sẽ phiền toái vô cùng.
Mỉm cười, quay đầu, nhìn cô gái kia.
Tôi không thể để bất kỳ người nào nắm được nhược điểm của mình.
Mà Lâm Vi Linh, chính là nhược điểm đó.
Tôi chỉ có hai con đường: Hoặc là, hủy diệt nhược điểm này.
Nhưng, làm sao tôi có