Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

ào, ngay tức khắc, một giọng nói trầm thấp trong xe truyền đến: “Vivi …”
Tôi sợ hãi, cơ thể cương lại, bật ra khỏi xe.
Nhưng giọng nói ấy vẫn không chịu buông tha tôi, ông ta chậm rãi bước đến cửa. Ánh sáng mạnh một chút tôi mới xem rõ được diện mạo.

Khuôn mặt này, vốn nên thuộc người đang nằm trong quan tài, Thác Ni.
Nhưng ông ta lại mạnh khỏe không một chút thương tích nào xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi sợ tới mức nói không ra lời, đầu óc mê muội, muốn dụi mắt lại chỉ có thể ngốc nghếch nhìn Thác Ni không hề chớp mắt.
“Vi Linh, đừng hoài nghi ánh mắt của mình.”
Cảnh tượng trước mắt này, căn bản tôi không thể tiếp nhận, liên tục lui ra phía sau vài bước, quay đầu nhìn Lý Mục Thần, cũng không dám nhìn phía trước: “Hồ … Hồ Khiên Dư còn đợi tôi, tôi …”
Tôi bị một tiếng cười vô tình chặn lại.
Giọng Thác Ni vô cùng rõ ràng đập vào tai tôi: “Hồ Khiên Dư? Con còn tin tưởng Hồ Khiên Dư?”
Ông ta nói chuyện, âm cuối cùng nhấn mạnh một cách ác ý.
Tôi xoay người muốn chạy trốn lại bị Lý Mục Thần giữ lại. Một tay anh ta ngăn trước ngực tôi, một tay kia giữ lấy bả vai tôi, bắt tôi xoay người nhìn thẳng vào mình.
Giọng nói Lý Mục Thần, thong thả lại kiện định vang lên. Cánh tay anh ta làm cho tôi định thần trở lại: “Vi Linh, em hãy nghe anh nói. Anh biết em nhất thời không thể chấp nhận tất cả sự việc trước mắt này. Nhưng anh phải nói cho em, Hồ Khiên Dư liên kết với Vương Thư Duy dựng tai nạn ô tô, muốn giết chết Thác Ni.”
Ánh mắt tôi nhòe đi, mơ hồ nhìn phía trước, cuối cùng cũng không thể nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lý Mục Thần, lại càng không thể thấy mặt Thác Ni.
Anh ta vẫn không chịu buông tay, rốt cuộc tôi cũng chỉ có thể ép chính mình, nhìn về phía anh ta, đáng thương cầu xin: “Tôi không nghe … cho tôi một chút thời gian … Đúng, tôi cần thời gian, xin anh, bây giờ cái gì cũng đừng nói …”
Tôi biết, Lý Mục Thần là người duy nhất tốt với tôi, anh ta sẽ không tàn nhẫn với tôi như vậy.
Lý Mục Thần cầm tay tôi lắc một chút, tôi muốn thoát khỏi anh ta, lúc này, Thác Ni mở miệng: “Mục Thần, Vi Linh phải biết chân tướng.”
Thác Ni như một vị thần, Lý Mục Thần là con rối bị ông ta khống chế trong lòng bàn tay.
Bây giờ tôi đã hiểu, vì sao Lý Mục Thần làm tôi trở nên bất an như vậy.
Nhưng vì cái gì? Vì cái gì Lý Mục Thần chịu bị Thác Ni khống chế? Thác Ni nhận lời anh ta cái gì mới làm cho anh ta nghe lời như vậy?
Ý thức được điều này, tôi dường như muốn bật khóc. Cố áp chế lại cảm xúc này, tôi nhìn thẳng vào Lý Mục Thần, dùng ánh mắt nói cho anh ta: Cho tôi một chút thời gian, được không? Buông tha tôi …
Lý Mục Thần nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút thống khổ lại tàn nhẫn, giây tiếp theo, anh ta một lần nữa giữ chặt lấy tôi.
Nhưng cũng không mở miệng.
Cuối cùng, đối với tôi, Lý Mục Thần cũng không còn thương tiếc.
Nhưng, tên Thác Ni ma quỷ này không chịu cho tôi cơ hội thở dốc, lạnh giọng tiếp lời Lý Mục Thần: “Hồ Khiên Dư đã biết con là con của ba. Về phần hắn làm sao mà biết được, ba đoán, đại khái là Hồ Hân nói. Hắn trừ khử ba, lại muốn có được con, chính là muốn có trong tay cả hai tập đoàn Hằng Thịnh, Hoàn Cầu.”
“......”
“Vi Linh, con của ba, con phải kiên cường lên, con yếu đuối như vậy, cả đời này nhất định sẽ bị Hồ Khiên Dư khống chế.”
“Không!” Tôi không kìm chế được hét lên, trong cánh tay của Lý Mục Thần vô lực lắc đầu.
Tôi không thể bình tĩnh, lòng đau như có dao cứa, vất vả dừng lại nhìn Lý Mục Thần, ngập ngừng: “Hồ Khiên Dư sẽ không làm như vậy. Em yêu hắn, hắn cũng có được em. Cho dù … cho dù hắn muốn Hằng Thịnh, muốn Hoàn Cầu, hắn cũng có thể chờ … chờ ông ta qua đời. Hắn không cần … không cần làm như vậy …”
Tôi nhìn Lý Mục Thần, hy vọng anh ta có thể gật đầu, có thể đồng tình với lời tôi nói.
Nhưng Lý Mục Thần vẫn không nhúc nhích, không nói một tiếng, chỉ nhìn tôi, gắt gao nhìn, ánh mắt càng ngày càng đỏ.
Thác Ni vẫn như trước dùng giọng nói mình xử tôi lăng trì: “… Đáng tiếc, hắn tính sai. Trong di chúc của ba có quy định cổ phần công ty trong tay con không thể chuyển nhượng. Hồ Khiên Dư cho dù có được con, cũng không thể có một chút lợi ích trong Hoàn Cầu.”
Rốt cuộc trong lời nói của Thác Ni tôi cũng tìm được một lỗ hổng, rốt cuộc có một chút dũng khí nhìn về phía ông ta: “Không … Hồ Khiên Dư không cần làm như vậy. Nếu … Nếu tôi mang thai đứa bé của hắn, con tôi có quyền thừa kế, hắn có thể thông qua đứa bé này có được số tài sản đó, căn bản không cần thủ tục chuyển nhượng!”
Tôi bức chính mình không được tin: Hồ Khiên Dư, hắn luôn luôn lợi dụng tôi.
Trong tiềm thức, vẫn có một giọng nói thay Hồ Khiên Dư biện hộ, ngay cả tôi cũng không biết chính mình vì sao như vậy.
Ý thức phải tin tưởng Hồ Khiên Dư không biết từ khi nào thì bắt đầu, một chút một chút xâm nhập vào mạch máu, khống chế của tôi toàn bộ lí trí.
Tất cả những gì Thác Ni nói cho tôi biết, tôi thà rằng tự lừa mình dối người.
Vẻ mặt Thác Ni chợt lạnh, mặt ông ta tái nhợt, nhất thời không có biểu tình gì, nhưng giây tiếp theo, ôn


Old school Swatch Watches