Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
ặc đi rồi, tôi cũng tiện nói chuyện: “Vài ngày sau mình muốn đến Hằng Thịnh phỏng vấn.”
Lô Tây tay chống cằm, khuỷu tay đặt ở trên bàn, giương mắt nhìn tôi, trầm mặc một lúc liền nói: “Cậu suy nghĩ kĩ chưa?”
Tôi gật đầu, sau đó cúi xuống uống café.
Café đã lạnh. Café lạnh, cho dù có nhiều đường thế nào cũng vẫn đắng.
Lộ Tây nhún nhún vai, “Nếu cậu đã quyết định như vậy, mình còn có thể nói gì?”
Cô ấy vẫn phản đối tôi tiến vào Hằng Thịnh. Trước kia tôi đem quan hệ của mình với Hằng Thịnh nói cho cô ấy. Cô ấy tuy rằng đơn thuần, nhưng trong việc này cũng không phải không hiểu.
Tôi tiến vào Hằng Thịnh, cũng không lo lắng xem thắng hay không. Tôi chỉ đơn giản cảm thấy, không thử một lần không cam lòng.
“Chúc mình thành công?”
Tôi nâng chén, uống hết ly latte lạnh lẽo.
Cô ấy cũng nâng chén.
Hồng rượu, màu sắc thật thích hợp với tâm trạng tôi lúc này. Màu hồng, là màu sắc đại diện cho sự “chiếm đoạt”.
(1) 1 tấc = 3.33cm
(2) Doctor of Juridical Science: Tiến sỹ Luật học.
Phỏng vấn
Tôi chọn một bộ âu phục Armani, muốn để lại ở người phỏng vấn một ấn tượng tốt.
Nhãn hiệu Armani này thực ra không thích hợp với phụ nữ. Nhưng phong cách đơn giản, đường cắt tinh tế, rất dễ dàng đem phần bén nhọn của người khác dấu đi. Tôi ở trước gương lên một lần nhìn lại mình.
Rất vừa lòng.
Trong ánh mắc sắc sảo chứa một phần khí phách, những đường cong nữ tính, mái tóc xoăn nhe tự nhiên lại quyến rũ, hài hòa.
Tôi không phủ nhận bản thân quả thật có chút không lượng sức. Nhưng tôi thích nhưng trò chơi trên thương trường không đoán thể trước kết cục. Tôi có dũng khí, cũng chẳng sợ thịt nát xương tan.
Đương nhiên việc này người khác không hiểu được. Tuy rằng anh ta rất khôn khéo, nhưng anh ta không phải là tôi
Không phải Lâm Vi Linh.
*****
Bỏ qua một đoạn nhạc đệm mở đầu nho nhỏ, toàn bộ quá trình phỏng vấn rất thuận lợi.
Lúc kết thúc, anh ta đứng lên, “Chúc mừng, Lâm tiểu thư.”
Chúng tôi bắt tay.
Tôi cầm lấy lý lịch của mình rời đi, lại bị anh ta gọi, “Lâm tiểu thư không hỏi tên tôi?”
Giọng nói anh ta có vẻ vội vàng, hỏi cái gì? Tôi không rõ lắm.
“Lý Mục Thần tiên sinh, ngưỡng mộ đã lâu.”
Tôi quay đầu lại, bất đắc dĩ cười.
Có người nào kiếm cơm ở thị trường tài chính này không biết Lý Mục Thần? Anh ta dường như ý thức được mình hỏi một vấn đề ngu xuẩn, mặt bỗng đỏ lên. Tôi chưa bao giờ gặp qua đàn ông đỏ mặt. Anh ta là người đầu tiên, có lẽ cũng là duy nhất. Mà vẻ mặt đó, đã làm ấn tượng về vẻ ngoài cáo già của anh ta trước đó với tôi, sụp đổ trong nháy mắt.
*****
Bộ phận tài vụ cho tôi riêng một văn phòng, không lớn, có thể nhìn thấy quang cảnh ngoài phố.
Nhìn tên mình được viết trên bảng đề ngoài cửa, tôi đột nhiên có cảm giác hoảng hốt. Đứng im lặng ở văn phòng, một lúc lâu, trong sâu thẳm lóe lên một tia khiếp sợ.
Bước vào Hằng Thịnh, tôi cũng sợ hãi.
Sợ không kịp bắt đầu đã bị người ta phát hiện thân phận, ép rời khỏi công ty.
Có lẽ tôi nên đổi tên? Tôi nghĩ như vậy. Nhưng nghĩ lại một lần, tôi lắc đầu: Đây đâu phải là phim, có thể dễ dàng thay đổi thân phận, bịa đặt một con người khác hay sao?”
Tôi cười cười.
Trước kia ở Mỹ rất áp lực, tôi ít khi cười. Kỳ thật cười như bây giờ cũng tốt.
Chua sót, không cam lòng, trầm mặc, khóc không được, cười ra cũng hay.
Vừa lúc, có người gõ cửa. Tôi hắng giọng một tiếng, “Mời vào!”
Lên tiếng trả lời là giám đốc Thần, một người phụ nữ sắc sảo, đôi mắt qua cặp kính đen không biểu lộ trong đầu đang nghĩ gì.
“Lâm tiểu thư, đây là số liệu quý trước của chúng ta. Hy vọng trước ngày mai cô có thể thống kê đầy đủ. Tôi muốn một bản thống kê hoàn chỉnh.”
Đầu tiên đã giao một công việc vất vả như vậy, quả là bộ mặt của nhà tư bản.
Tôi cố gắng nở nụ cười tiêu chuẩn, “Ngày mai sao? Được, có thể, ngày mai sẽ giao lại cho chị.”
Tôi nhận lấy hai tập hồ sơ, gộp lại rất dày.
Vừa mới xem qua tôi có chút bực mình. Bây giờ máy tính hiện đại như vậy, công ty lại lớn như thế, tại sao nhiệm vụ này không giao cho nhân viên thông tin. HR(1) chắc hẳn phân bố rất tốt, không cần đến tôi xử lý.
Loại giấy tờ nguyên thủy này, có thể giữ lại làm văn vật được rồi(2).
“Có gì thắc mắc sao?”
Giám đốc Thần đã ra đến cửa, quay đầu lại nhìn tôi.
Vẻ mặt chị ta không bình thường đối diện với tôi thầm nghi hoặc. Tôi nhất thời hiểu rõ. Chị ta là thử năng lực công tác của tôi.
“Không có!” Tôi cười.
Một cấp trên như vậy, thích người nghe lời, thông minh, chịu được áp lực. Tôi sẽ cố gắng đạt đến cảnh giới như vậy.
******
Lúc Diêu Khiêm Mặc gọi điện đến tôi còn đang sứt đầu mẻ trán đấu tranh với bản thống kê chưa hoàn thành này.
Tôi nhìn đồng hồ. Hôm nay sao có thể đi xem phòng. Cả ngày rôi, tôi ngay cả cơm đều quên ăn, làm sao có thể nhớ nổi việc này?
“Xin lỗi, bây giờ tôi đang bận, không có thời gian … Xin lỗi …”
Đầu máy bên kia rơi vào im lặng. Một lúc sau, âm thanh cúp máy truyền đến.
Tiếp theo