Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sam Sam Đến Đây Ăn Nè!

Sam Sam Đến Đây Ăn Nè!

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

lời:
“Bởi vì tôi mê anh đẹp trai”
Lời vừa ra khỏi miệng, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng. Cô không dám nhìn thẳng Đại Boss, trong nháy mắt cô cảm thấy mình có tí rung động.
Bởi vì mê anh đẹp trai? Có lẽ đây mới là sự thật ?
Phong Đằng nhất thời không nói được gì, cả nửa ngày anh mới lên tiếng, giọng nói âm trầm khó lường: “Sao? Tốt lắm. Nếu vì mê tôi đẹp trai, thế thì em sao lại như thế?”
Sam Sam tự hỏi bản thân một chút mới lý giải được câu anh nói “Thế thì em sao lại như thế” là chỉ chuyện cô cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Đại Boss nói chuyện không thể trực tiếp một chút sao :”
Quả nhiên nói dối cũng là một nghệ thuật !
(mí bạn đọc cái này thì sẽ hiểu đoạn sau chị Mạn nói vụ uống say là gì
Á…..Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là …….Anh thật sự thích cô?
A a a!!!!!!!
Đột nhiên Sam Sam cảm thấy vô cùng lóng ngóng, dường như không biết phải để chân tay vào chỗ nào, không gian trong xe bỗng trở nên quá nhỏ, tiếng tim đập to đến nỗi mình cũng nghe thấy, mặt nóng rần lên, trong ngực tựa như có cả một đàn chim đang hót…..
Sam Sam ……..Xấu hổ rồi!
Yên lặng một chút, Sam Sam nói: ” Chủ tịch, anh lái chậm một chút được không?”
” Say xe à?”
” Không >_
Tim đập nhanh quá
Thế nên, chiếc xe đua có vận tốc tối đa là 400km/h đưa Sam Sam về đến khu nhà thuê với tốc độ chậm như rùa.)
Chẳng lẽ cô nói lúc đó là do mình uống say hay sao = = nếu nói ra thì Đại Boss cũg sẽ không tin #__# Sam Sam đều muốn khóc.
Mượn tiền mà khó tới vậy sao? Chỉ có 1 ngàn rưỡi thôi mà.
Có ai nói cho cô biết đáp án nào vừa hợp lý vừa làm Đại boss vui lòng không? Sam Sam ra sức suy nghĩ, rốt cuộc linh quang chợt lóe, mếu máo như khóc mà nói: “ Thật ra, Đại Boss, tôi muốn… muốn lạt mềm buộc chặt






Trong xe lại im lặng như tờ.
Chiếc xe vẫn lăn bánh trên đường lớn, những cây đèn dọc đường lóe vào xe làm cho khuôn mặt Phong Đằng lúc tối lúc sáng.
Thật lâu sau….
“Chúc mừng em, Tiết Sam Sam, đáp án của em làm tôi rất hài lòng.”
Giọng nói của anh trầm bổng làm cô không biết anh nói thật hay giả. Đại Boss thực hài lòng sao?
Sam Sam nhìn chung quanh chẳng có lấy 1 căn nhà nào nữa, cũng chẳng có ai quanh đây … Cô nuốt nước miếng, thầm nghĩ đến cái gan lớn khi cự tuyệt Đại Boss đã bay đi đâu mất rồi ? Cô buồn bực nói: “Đại Boss, anh ngày nào cũng đi làm xa vậy sao?”
“Đây là nhà cũ, bình thường tôi không ở đây.”
Nhà cũ?
Sam Sam chợt nhớ đồng nghiệp từng kể cho cô nghe rằng ba mẹ Đại Boss đã mất mười mấy năm trước do tai nạn xe hơi. Sau đó Đại Boss và em gái sống cũng ông nội, nhưng vài năm trước đây ông ấy cũng đã qua đời. Bởi vì như thế, nên anh cũng ít khi trở về đây.
Sam Sam bỗng nhiên không biết phải nói gì.
Bên trong xe không khí trở nên tĩnh lặng. Xe từ từ đi qua cửa sắt khắc hoa, bên trong nhà đèn đuốc sáng trưng. Sam Sam bị hấp dẫn bởi ngôi nhà tráng lệ trước mặt, cô hết nhìn đông lại nhìn tây.
Phong Đằng ngừng xe: “Xuống xe đi.”
Sam Sam xuống xe cùng Đại Boss, lon ton đi theo anh trên 1 con đường nhỏ, tuy rằng 2 bên con đường nhỏ xây theo lối cổ xưa này đều có đèn chiếu sáng nhưng vẫn khó để nhìn được toàn cảnh. Trong nhất thời Sam Sam cảm thấy rất hồi hộp… Nhìn thấy quản gia đứng ở cửa lớn nghênh đón thì tim Sam Sam như muốn rớt ra ngoài.
Sam Sam nhìn quản gia của Đại boss và liên tưởng tới những quản gia nhà giàu mà cô xem trên TV thật không khác gì, ăn bận sang trọng hơn quản gia bình thường, Nhà to, quản gia, xe xịn, thật là trang bị tiêu chuẩn của nhà tư bản mà !
Vào đến bên trong, ngay lập tức có người đến giúp Sam Sam thay dép rất chu đáo. Cô tiến đến hỏi Phong Đằng: “Tôi có dùng điện thoại được không? Tôi muốn gọi cho mẹ.”
Phong Đằng gật đầu, đem điện thoại của anh đưa cho cô.
Ách… Cô muốn mượn điện thoại bàn mà… Sam Sam đành nhận lấy, ngồi xuống và gọi. Điện thoại reo được 1 lúc liền có người bắt máy… Người đó là mẹ Tiết….
“Alo, mẹ hả !”
“Sam sam?” Mẹ Tiết thấy có gì đó là lạ nên hỏi,“Con sao lại gọi về nhà, đang trên xe lửa hả?”
“Không…”
Sam Sam buồn bực đem mọi chuyện kể lại 1 lần cho mẹ Tiết, đương nhiên cô cũng không ngốc đến nỗi kể chuyện mình bị bắt đến đồn cảnh sát, cô chỉ kể chuyện mình bị mất ví tiền và điện thoại. Mẹ Tiết nghe xong liền mắng, Sam Sam chỉ biết ngoan ngoãn mà nghe.
Mẹ Tiết mắng xong liền hỏi: “Vậy hiện giờ con đang ở đâu?”
“Con đang ở nhờ nhà của đồng nghiệp.”
Nhà của đồng nghiệp? Đang cùng Vương quản gia nói chuyện, Phong Đằng đột nhiên lặng người, Vương quản gia lập tức dừng lại. Vài giây sau, Phong Đằng định thần, nói: “Ông nói tiếp đi.”
Sam Sam gọi điện thoại xong, nhớ tới chuyện phải về nhà, cô nắm di động bối rối. Hiện tại nếu vé xe lửa mất rồi thì chỉ còn cách mua vé máy bay thôi, nhưng làm sao mua được vé chứ? Cô có biết số điện thoại đâu mà gọi tới chỗ bán vé L
Cô ngồi chờ Phong Đằng nói chuyện với Vương quản gia xong, đi đến bên anh câu nệ nói: “Đại Boss, anh có