Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 134474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.
>A Giai nhỏ giọng hỏi đồng nghiệp: “Phong Tổng xuống đây khi nào vậy, sao lại đến văn phòng chúng ta?”
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh nói: “Đến đây 10 phút rồi, bạn không biết sao?”
“Mình đi pha trà mà”, cô quay đầu hỏi Sam Sam: “Bạn cũng không biết hả?”
Cô vừa mới đi toilet mà… Sam Sam nhìn thân ảnh thong dong anh tuấn, trong lòng bất an đứng lên, anh ấy có nghe được lời cô vừa nói không?
Buổi tối cùng ăn cơm , Phong Đằng tuy rằng có nói chuyện với cô, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh như băng, Sam Sam không ăn nữa, có tật giật mình đứng lên.
"Tuần sau anh đi Mỹ, khoảng 1 tuần. "
"A."
"Em có thể cùng đi với anh."
"Đi nước ngoài ? Nhưng em không có hộ chiếu."
Vẻ mặt Phong Đằng vẫn lạnh tanh như trước : "Quên đi."
Ăn xong anh đưa cô về nhà, lúc lên lầu, Phong Đằng đột nhiên kêu cô : "Tiết Sam Sam."
"Sao ?"
Sam Sam quay đầu, thấy Phong Đằng chăm chú nhìn cô khoảng vài giây, sau đó nói : "Em lên lầu đi."
Chớp mắt Phong Đằng đi nước ngoài được 2 ngày rồi, 1 cú điện thoại cũng không gọi về, Sam Sam cảm thấy rất khó chịu. Cuối tuần buổi tối, Sam Sam nằm trên giường, trợn tròn 2 mắt nhìn trần nhà, không tài nào chợp mắt được…. Chẳng lẽ hôm đó anh đã nghe hết ? Nhưng nếu đúng như vậy, thì Đại Boss không dễ gì tha cho cô cả, bình thường dù chẳng có việc gì thì cũng kiếm chuyện chọc phá cô.
Hay là anh bận quá ? Bên Mỹ không biết giờ này là mấy giờ, có nên gọi điện thoại qua đó không ?
Sam Sam ngồi tính toán giờ giấc, bỗng nhiên di động vang lên.
Nghĩ rằng Đại Boss gọi, Sam Sam chưa mang dép đã chạy ngay đến bên điện thoại, đập vào mắt là dãy số lạ hoắc. Sam Sam có chút mất mát, bấm nút trả lời, bên kia điện thoại truyền đến là giọng nói hưng phấn của mẹ Tiết : "Sam Sam, chúng ta đang ở nhà ga thành phố S nè ! ”
Tiết gia lần này tập thể đến bất ngờ, có tất cả 5 người, ba mẹ Sam Sam, ba mẹ Liễu Liễu và ông nội Tiết. Sam Sam đón họ ở nhà ga, thầm oán trách : "Các người đến sao không gọi điện thoại cho con trước ?"
Liễu Liễu hé miệng : "Chị và anh ta chia tay lúc đầu năm mới."
Sam Sam lắp bắp kinh hãi : "Sao lại vậy?”
Liễu Liễu bình thường không có ai để nói chuyện, gặp ngay Sam Sam hỏi, thái độ khác thường nói rất nhiều, "Chị chán ghét mẹ cứ nịnh bợ anh ta, yêu cầu chị lấy lòng, không cho phép chị chọc anh ta giận. Sam Sam, chị thật chịu không nổi."
"…….Vậy chị định thế nào ?"
"Chị đã dọn ra ngoài sống, cả đời này chị chưa từng sống vì mình. Dù sao công việc đó chị cũng không làm nổi nữa, may mắn chị trên mạng tìm được công việc ở Hàng Châu."
Sam Sam lo lắng : "Nhưng khẳng định không thể giấu chuyện này mãi được, mẹ chị nhất định sẽ gọi cho anh ta….."
"Lúc anh ta đến thành phố S, anh ta đổi số điện thoại rồi." Liễu Liễu cắn môi, "Chị biết không giấu mãi được, nhưng giấu được bao nhiêu hay bấy nhiếu."
Người chị luôn luôn nhẫn nhịn giờ đây đã hạ quyết tâm, Sam Sam đương nhiên chỉ có thể ủng hộ, gật gật đầu, quyết tâm giúp chị giấu việc này.
Nhưng tục ngữ có câu "biết nữ chi bằng mẫu", trên thế giới này không ai hiểu con bằng mẹ, qua ngày hôm sau, chuyện này đã bị dì phát hiện.
Dì rất tức giận, trên đường cái lớn tiếng nặng nhẹ Liễu Liễu, cái gì mà nuôi chị ấy lớn như bây giờ, cả đời mệnh khổ, cuối cùng lớn tiếng quát mắng ba Liễu Liễu, mắng ông không có tiền đồ, làm dì cả đời chưa có 1 ngày tốt đẹp.
Mọi người trên đường đều dừng lại xem, ba mẹ Sam Sam chạy lại can ngăn, nhưng làm sao cản được cơn thịnh nộ của dì, cuối cùng vẫn là ông nội Tiết lên tiếng : "Có việc trở về nói, đừng náo loạn !"
Cơn giận của dì lại cứ muốn trào ra, thấy ông nội Tiết vẻ mặt đỏ bừng, thần thái khác lạ, ngay sau đó "Phanh" 1 tiếng ngã xuống.
****** Phần này, ta edit hơi rối tí, vì có nhìu từ hán việt ta không hiểu, ta phải si nghĩ từ hum wa tới giờ, lại k có bản tiếng hoa nên muốn hỏi mấy người bạn biết tiếng Hoa của ta lại không thể. Nhưng đọc phần sau có nhiều chỗ bổ nghĩa cho phần trước, nên cuối cùg ta cũng edit được. nhưng nghĩa phần này ta chỉ có thể đảm bảo 85% mà thôi, ta sorry nhé. Nhất là từ “y thác”,ta vẫn để nguyên, vì ta thật sự k bík đó là gì, kiếm trên mạng cũng k thấy, ai bík thì nói ta, ta sửa lại. Phần này như đã nói chỉ edit 85% nghĩa, nên các bạn thấy chỗ nào chưa hay, chưa suông or câu chữ chưa đúng thì góp ý ta nha. Thanks mọi người đã ủng hộ.
Cả nhà bị ông làm cho hoảng sợ, chẳng còn tâm trí mà cãi nhau, nhanh chóng đưa ông đến bệnh viện, nhưng lại không khám được. Y tá trực phòng cấp cứu buông điện thoại, lắc lắc đầu: “Hiện tại phòng cấp cứu quá tải rồi, giờ chỉ có thể truyền nước thôi.”
Bệnh viện không còn giường bệnh, người đó cũng chẳng còn cách nào, thấy mọi người trong nhà đều hoảng loạn, an ủi: “Người bên kia cũng bị như thế, nhưng bệnh tình cũng chẳng có gì trầm trọng cả. Cứ truyền nước trước xem thế nào đã.”
Ông nội Tiết đã tỉnh lại, nhưng vẫn còn mơ hồ, ý thức chưa tỉnh táo, lúc trên đường đến bệnh viện, cả nhà Tiết Sam Sam thấy người ông nóng lên, phần eo có khối