Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

sáng.-anh từ phía sau chạy đến vỗ lưng cô
-Lại chạy về? Kêu bác Tân đến đón tôi.-cô xua tay, không chạy nữa
-Em tự chạy về gọi đi.
Thừa Tuyết nghẹn họng muốn la hét ở phía sau giơ tay đánh vào lưng anh. Ở đâu ra loại đàn ông như vậy vậy.
Chạy về nhà Thừa Tuyết liền nhảy vào bàn ăn, bóc một miếng thịt bò bỏ vào miệng lặp tức bị anh đánh vào tay mình. Cô uất ức xoa xoa tay mình.
-Đi rửa tay rồi thay đồ đàng hoàng mới ăn sáng.
Cô bất mãn nhưng không dám cãi lại, giống như đứa trẻ tủi thân đi lên lầu thay đồ.
Một lúc sau thay đồ xong Thừa Tuyết lại nhảy vào bàn ăn, lần này xem anh còn bất bẽ cô được không.
-Ăn sáng.
Thừa Tuyết lại dùng tay bóc thức ăn bỏ vào miệng, ngay lặp tức bị anh đánh vào đầu.
Cô la lên một tiếng trừng anh: "Anh như vậy là sao?"
-Sao không dùng đũa? Tay em có sạch sẽ hay không?-anh ngồi xuống ghế đối diện cô
-Sạch, tất nhiên sạch.
Thừa Tuyết gật đầu lia lịa, cầm đũa lên gắp thức ăn ăn.
Nhậm Tử Phàm không ăn vội cầm báo lên xem.
-Hôm nay sao lại nổi hứng bắt tôi chạy bộ?-Thừa Tuyết đang ăn thì sức nhớ chuyện hết sức quan trọng hỏi
-Tôi thích.-anh lật qua trang khác nói
A, hai từ này nói ra thật dễ dàng nga, anh thích thì cô phải làm theo, đâu ra kiểu ngang ngược thế này chứ?
-Tôi không thích.-cô nhâu mặt lại
-Chi bằng em cứ ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, có phải tốt hơn không?-anh hạ báo xuống để lộ cặp mắt xanh lam
Cô bặm môi trợn mắt, chỉ muốn đập tờ báo vào mặt anh.
-Tôi biết em tức giận.
Nếu biết vậy còn chọc cô làm gì chứ?
Thừa Tuyết tức giận trút lên dĩa thức ăn trước mặt.
-Em cứ như vậy sớm muộn dĩa cũng bị em làm hư hết thôi.-anh buông lời châm chọc
-Tôi đền.
-Em mua nổi sao?-anh đặt báo xuống bàn gấp lại
Hừm, cái này thì... vật dụng ở đây đều là hàng tốt thuộc loại cao cấp, tính ra thì...
Thừa Tuyết xìu giọng, giống như con nít được giáo huấn xong ngoan ngoãn ăn nốt phần ăn của mình.
Thật ra cô biết giữa cô và anh đang từ từ nảy sinh loại tình cảm không nên có, cô cũng không muốn cố chấp nhưng mà không phải chỉ có lần này, anh đều dùng những lời nói hành động làm cô... ngộ nhận.
Nếu tất cả đều là ngộ nhận vậy thì cô phải làm sao đây?
-Tôi đi làm.
Thừa Tuyết đặt đũa xuống đẩy ghế đứng lên.
-Có cần tôi đưa em đi không?
-Không cần, dù sao tôi vẫn còn muốn sống trong công ty.
Nếu anh mà đưa cô đến công ty thì đảm bảo một trăm phần trăm mạng của cô rất khó bảo toàn với nhân viên nữa a.
Nhậm Tử Phàm cũng không giữ cô lại để cô đi, tay để trên bàn gõ nhẹ.
Anh không biết mình đang làm gì chỉ biết cảm thấy rất thích thú.
Cô cũng giống như một quyển sách, đừng mong chỉ đọc một ngày đã hiểu.






Bị Xem Thường
Thừa Tuyết đến công ty làm, khuôn mặt hồng hào ai cũng nhận ra được, đứng trước thang máy nhấn tầng ba mươi.
Bên cạnh có người đứng, Thừa Tuyết không để ý là ai, đợi thang máy xuống.
-Mặt mày càng đẹp ra nhỉ?
Thừa Tuyết giật mình, nhìn thấy là Kim Mễ.
-Xin cô tự trọng. Không phải ai cũng như cô nghĩ.
Cô ta dựa vào đâu mà nói cô như vậy? Bọn họ mặc dù có quan hệ không được đường hoàng công khai với mọi người nhưng cô tuyệt không để chuyện đó xảy ra.
-Như tôi nghĩ? Vậy ra là tôi hiểu lầm cô sao? Giả vờ thanh cao gì chứ? Chẳng phải đều là vì tiền sao?
Thừa Tuyết mặt mày tái méc, hai tay nắm lại móng tay ghim vào da thịt, đau nhưng không hề có cảm giác.
-Người phụ nữ bên cạnh tổng tài tôi đều đã tiếp xúc qua, người nào mà không vì tiền của ngài ấy. Cô chẳng qua xinh đẹp hơn bọn họ cũng biết cách lấy lòng nên ngài ấy mới giữ cô ở bên cạnh lâu như vậy. Đến khi chán rồi thì cô sẽ bị quẳng đi ngay thôi.-Kim Mễ nhếch môi, tay đưa lên nâng lọn tóc mình
-Cô...
Thừa Tuyết trừng mắt bặm môi, tay run rẩy.
-Tức giận sao? Đừng như vậy, tức giận sẽ xấu lắm nha, cô còn dùng mặt này để kiếm tiền mà.-Kim Mễ làm ra vẻ lo lắng sau đó cười một tràng hả hê
-Cô đừng có quá đáng.
Mặt cô nửa đen nửa đỏ, tay nắm lại càng chặt kìm chế tức giận trong người lại.
-Muốn đánh tôi sao? Đánh đi.-Kim Mễ nhìn thấy tay cô nắm lại thì nhếch mép cười khiêu khích
-Cô…
Cô căm ghét bản thân mình hơn ai hết, lại không thể giơ cao tay lên tát thẳng vào mặt cô ta, chỉ đứng đó cho người ta sỉ vả.
-Yếu đuối như cô thì làm sao tổng tài yêu được?
_Bốp
Thừa Tuyết mở to mắt ôm một bên má mình, đại não giống như ngưng hoạt động. Mọi thứ như quay cuồng, bên má bỏng rát mà cô uất ức giống như sắp khóc.
-Xem như đây là dạy cho cô biết, sau này đừng hiền như vậy.
Kim Mễ nói xong cười đầy thỏa mãn, thang máy vừa lúc mở cửa Kim Mễ bước ra khỏi.
Thừa Tuyết giống như đứa trẻ, ủy khuất sắp phát khóc.
Thang máy đóng cửa lại, chỉ có mình cô bên trong, bỗng chốc cô đơn lạ thường.
Cái tát lúc nãy của Kim Mễ hoàn toàn thức tỉnh cô, cô ta nói phải bọn họ vốn ngay từ đầu đã là không nên, họa may chính là không nên gặp nhau.
Anh là Nhậm Tử Phàm, cô là Tô Thừa Tuyết. Hai người bọn họ quá khác