XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.

br>Cười trong chốc lát cô nhìn anh cảnh giác: "Có việc gì sao?"
-Không. Tối nay em ngủ ngon một chút, ngày mai chúng ta đi lặn ngắm san hô.
-Thật sao?
-Nhưng mà điều kiện em phải ngủ sớm.
-Được.
Cô cười tít cả mắt chứng tỏ cô đang vui như thế nào.
Lúc cô cười rất xinh đẹp, giống như đóa hoa giữa đêm nở hoa rực rỡ mê hoặc vạn người. Đến lúc này mới biết, anh muốn nhìn thấy nó như thế nào, muốn bảo vệ nó ra sao.
-Tôi luôn có điều muốn hỏi anh...
Điều này nếu nói ra sẽ rất kì quặc cũng có thể anh sẽ không vui nhưng mà cô luôn canh cánh trong lòng điều đó, hôm nay có cơ hội cô nhất định phải hỏi rõ.
Anh im lặng, đưa tay cầm ly rượu uống.
-Anh với Viên Hy, đơn thuần là anh em sao?
Cô cắn môi hai tay nắm lại chờ câu trả lời của anh.
Cô nhìn thấy tay cầm rượu của anh cứng ngắc, môi mím lại rồi ngửa đầu uống cạn.
Mơ hồ... cô nhận rõ sự trốn tránh trong đôi mắt anh.
Suy nghĩ của cô, là đúng??? Hoặc là trước nay cô đều đúng???
-Viên Hy... là em tôi.-giọng anh trầm đục không mang theo ý vị gì
Cô ngẩng đầu, môi kéo lên một chút: "Tôi biết."
Điều quan trọng là bọn họ có phải anh em ruột hay không?
-Đừng thức khuya nữa, đi ngủ đi.
Anh luồn tay qua kéo tay cô sau đó nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, không rõ là xúc cảm gì nhưng đó là sự rung động giữa hai trái tim, giữa hai linh hồn.
Anh không muốn gạt cô nhưng mà trước nay ngoài nói dối ra thì anh chẳng nói được bao lời thật lòng, đối với cô lời nói dối của anh chưa hẳn đã xấu vậy mà đến khi sự thật lộ ra anh chẳng bao giờ nhận được sự đồng tình của cô.
Lần này tự ý làm phẫu thuật cho mẹ cô vạn nhất đừng xảy ra chuyện nếu không cô đối với anh chỉ có thể hận. Hận đến tận xương tủy.
Thừa Tuyết cười chua xót, nói: "Tôi đi ngủ."
Anh tốt với cô như vậy, có hay chăng là có lí do nào khác?
Cô không sợ bản thân yêu lầm, chỉ sợ tất cả đều do cô ngộ nhận.
Ngày thứ hai, bọn họ đi theo tour lặn biển ngắm san hô, bọn họ trang bị mỗi người một bộ đồ lặn. Thừa Tuyết lặn xuống biển chỗ rặng san hô.
Thông qua chiếc kính lặn Thừa Tuyết được nhìn thấy sự đẹp đẽ mê hồn cùng đầy màu sắc ở dưới biển này.
Màu đỏ tươi của san hô trúc, sắc tím thích hợp với vẻ mềm mại của san hô lỗ đỉnh hạt, đá sống đầy đủ loại màu tập trung thành khối lớn, sờ vào rất đã tay những loại cá nhỏ bé tập trung thành đàn bơi qua ngõ ngách hang hóc của đá sống hòa cùng sự đẹp đẽ của san hô hay hải quỳ.
Nhậm Tử Phàm lúc nào đã bơi đến bên cạnh cô, đưa tay trước mặt cô.
Thừa Tuyết nhìn qua anh sau đó cúi nhìn thấy trong tay anh là một con nhím biểm.
Cô thích thú cầm lấy con nhím biển, gai của nó rất dài cũng không sắc nhọn đến mức làm đau tay người nhưng mà nếu không cẩn thận sẽ bị gai đâm phải.
Hai người bọn họ ở dưới biển lặn tới lặn lui ngắm hết rặng san hô này đến rặng san hô khác còn bắt nhím biển và sao biển lại, đến khi mệt rồi mới trở lại bờ.
Thay đồ ra, Nhậm Tử Phàm đã thuê một chiếc ca nô thể thao, anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng quần tây sẫm màu đeo kính râm đen dựa vào ca nô. Vài cô gái đi ngang qua bị anh cuốn hút cố gắng gây chú ý nhưng mà đáng tiếc đều bị anh phớt lờ không để ý đến.
Thừa Tuyết mặc chiếc váy trắng kiểu áo không tay, ngang eo là sợi dây nhỏ màu nâu ngang hông thắt nơ nhỏ để hai sợi dây dài xuống, váy hơi xòe dài đến hơn đầu gối, cổ đeo sợi dây chuyền dài ngọc trai trắng có điểm một vài hạt trân châu lớn hơn màu hồng kem, trên đầu đội chiếc nón cối nơ che đi ánh nắng chói chang.
Không quá phô trương bày vẽ nhưng lại thu hút mê hoặc lòng người. Vẻ đẹp của cô giống như trời phú, vừa thanh tao sang trọng lại xinh đẹp diễm lệ.
Lái ca nô sao?-cô đi đến anh hỏi
-Em đi chứ?
-Đi.
Bọn họ đứng bên nhau đúng là trời sinh một cặp chính là có cương có nhu, vẻ mềm mại dịu dàng của cô quyện cùng sự cương nghị cứng cỏi của anh.
Nhậm Tử Phàm lên ca nô trước đưa tay ra để cô nắm lấy, Thừa Tuyết rụt rè đưa tay mình ra nắm lấy tay anh.
Nhậm Tử Phàm ngồi ở ghế lái, Thừa Tuyết ngồi bên cạnh đưa tay giữ lấy nón nhìn biển rộng. Anh nổ máy chạy ra hướng ngoài biển, chiếc ca nô giống như con chiến mã uy dũng lao nhanh ra trận mạt.
Ca nô lướt trên mặt biển rộng lớn, sóng biển bị khuấy động mạnh trên mặt nước xung quanh ca nô bọt biển nổi lên trắng xóa, gió thổi mạnh như tạt vào mặt không đau rát chỉ mát mẻ thoải mái.
Anh cho ca nô chạy qua khe của những hòn đảo, bốn bề đều là nước với nước, biển rộng mông lung không thấy bờ, vài hòn đảo lấp ló hiện ra.
Nhậm Tử Phàm đột nhiên cho ca nô dừng lại giữa biển, Thừa Tuyết giữ chặt lấy nón vuốt lại tóc mình.
-Làm sao vậy?
-Ở đây có rất nhiều cá, ngắm chứ?
Hớ, cái này có chút... kì quặc. Cô cảm thấy nụ cười của anh có chút quỷ quyệt.
Cô đầy cảnh giác nói: "Cũng được."
Thừa Tuyết ngó xuống nhìn cá bơi dưới biển, lời anh nói cũng không sai nước biển trong veo có thể nhìn rõ cá bơi lội bên dưới.
Trong lúc đang nhìn xuống biển thì bên tay vang "Ùm" một tiếng, cô hoảng hốt quay đầu đã không nhìn thấy Nhậm Tử Phàm nữa mặt nước lại