Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.

y đối đầu Mộ Dung Khải cứu em thôi, em đã cảm thấy anh ấy là người đàn ông đáng nương tựa.
Thì ra là cô tính chuyện cũ, mặt anh một lúc càng đen còn hơn Bao Công, hầm hừ cầm tách cafe uống: "Nếu hắn cầu hôn em thì em nên đồng ý."
-Tất nhiên em sẽ đồng ý. Nhưng mà phải đợi một người chịu bỏ em, em mới đồng ý được.
Cô cười cười, làm bộ làm tịch với anh.
-Vậy thì nếu anh ta cầu hôn thì em hãy nói rằng: Phải hỏi lại ý kiến của chồng tương lai em đã.
-Chồng tương lai? Nhậm Tử Phàm anh tự tin vừa thôi. Ai nói sẽ là vợ anh.
-Bây giờ không cưới sau này cưới, cưới em một trăm lần anh cũng cưới.
-Anh muốn chúng ta chia tay rồi quay lại lắm hay sao? Chỉ cưới một lần, không có chia ly.
-Một trăm lần cưới, tức là dù chúng ta chia ly thế nào thì cô dâu của anh chỉ có một, là em.
-Dẻo miệng.
Cô cảm thấy rất ấm lòng, tựa như cafe được bỏ thêm sữa vào, ngọt đến tận đáy lòng.
Cafe hôm nay, sao lại ngon đến thế. Một chút vị đắng cũng không có.
-Em trả lời anh rồi. Bây giờ anh nói đi, về Viên Hy.






Yêu Chưa Đủ, Hận Chưa Phai.
Nhậm Tử Phàm đặt tay lên bàn, ngón tay thon dài vẫn từng nhịp từng nhịp gõ lên mặt bàn. Dường như đang xung đột nội tâm.
-Viên Hy từ bé đã rất nghe lời, tính tình lương thiện lại rất quan tâm người anh trai này. Từ nhỏ tôi đã đưa em ấy sang nước ngoài học, chỉ vì không muốn nó bị ảnh hưởng bởi cuộc sống của tôi cũng như sẽ trở thành kẻ vạn người căm hận như tôi.
-Viên Hy là công chúa trong lòng anh. Em hiểu. Em đã được chứng kiến.
Chuyện sợi dây tay lần trước cũng đủ chứng minh tình cảm anh em bọn họ thân thiết đến chừng nào.
Nếu nói dối cô dám lớn giọng nói còn nói thật thì chỉ sợ ai kia sẽ tức giận.
-Anh chọn cả hai.
Đáp án rất an toàn cho bản thân tốt hơn a.
-Em có tám chữ: Xem trời bằng vung, lạnh lùng tàn ác.
-Anh xấu xa vậy sao?
Anh nhíu mày, mặt như vừa bị bôi lọ vào.
-Đó là thật lòng. Còn hai chữ dối lòng chính là: Ngọt ngào.
-Sao lại chỉ có hai chữ?
-Anh nên biết em đã rất khổ sở khi phải lừa dối lương tâm nói ra hai từ đó. Anh nhìn sao vẫn không phải người dịu dàng, ôn hòa hay là tốt bụng bao dung.
-Anh không chơi nữa.
Ai đó bị cô nói sắc mặt đen như tro than, đứng dậy quay đi.
-Đây là trò chơi nói thật. Anh phải chịu thôi. Không được giận.
Cô bật cười vội đuổi theo.
Anh quay lại chỉ tay vào cô dõng dạc nói: "Em làm mất lòng ông chủ, không tính phần em vào tiền công ty."
-Aiss... anh đừng lấy tư trả thù công chứ? Anh như vậy mà muốn em nói anh tốt bụng bao dung sao?
-Anh không biết. Anh đang rất bực.
Mặt anh ngày càng khó coi, không nói không rằng đi vào nhà tắm.
-Vào nhà tắm sẽ tốt bụng bao dung hơn sao? Đúng là trẻ con.
Cô chu mỏ, không đếm xỉa tới anh liền nằm dài trên giường.
.
Bọn họ đi ra bãi biển, lúc đi xuống đại sãnh lễ tân nói có điện thoại của Nhậm Tử Phàm. Thừa Tuyết nghĩ là công việc nên không hỏi nhiều chờ anh nói xong mới cùng anh đi đến vách đá ngay biển.
Đá cứng rắn, biển ồ ạt cho từng cơn sóng đập vào.
Cô thấy sắc mặt anh rất kém, còn tưởng là giận chuyện lúc sáng nên lủi thủi theo sau.
Nhậm Tử Phàm đứng trên vách đá cao, quay mặt nhìn cô, anh chỉ cần lùi về nửa bước sẽ té xuống biển ngay.
-Tử Phàm, đừng đứng ở đó, rất nguy hiểm.
Cô vén tóc bị gió làm tung bay, ngoắc anh vào.
-Thừa Tuyết, anh yêu em.
Anh hét to, như muốn chứng minh với biển cả, với thế giới anh yêu cô đến chừng nào.
-Em cũng yêu anh nhưng mà anh vào đây có được không?
Anh đứng ở ngoài đó rất nguy hiểm, cô chỉ lo an nguy của anh.
-Nếu anh làm chuyện có lỗi với em, em có tha thứ cho anh không?
-Em tha thứ. Dù là lỗi gì, em đều tha thứ anh.
Yêu chính là tha thứ.
-Hứa với anh, nếu anh không ở bên em nữa, em phải cố gắng sống thật tốt, tự chăm sóc bản thân mình.
-Anh làm sao vậy? Em không giỡn nữa, anh mau vào đi.
Lòng cô trỗi dậy sự bất an tột cùng trước nay chưa từng có, linh tính mách bảo sắp có chuyện lớn xảy ra.
-Thừa Tuyết, anh xin lỗi. Bây giờ chúng ta nên về gặp mẹ em lần cuối.
Lúc nãy có hai cuộc gọi điện cho anh, cuộc thứ nhất là của Mandy. Còn cuộc thứ hai là của bệnh viện.
Bác sĩ nói, ca phẫu thuật của mẹ cô vì tim hiến cho bà trong lúc phẫu thuật ghép vào lại xuất huyết, bác sĩ ra sức cứu chữa nhưng phẫu thuật thất bại. Mẹ cô tử vong tại chỗ.
Đều là anh. Tất cả là lỗi của anh. Cô nói đúng, cô không dám để bà phẫu thuật vì cô sợ ngay cả một ngày cũng không có để bên bà.
Anh biết cô sẽ hận anh, hận đến tận xương tủy.
Mặt cô tái méc, cố gắng nghĩ đây là lời nói đùa: "Em thật sự giận rồi. Anh không vào em sẽ không nói chuyện với anh."
Không hiểu sao nước mắt cô lại chảy ra.
-Chúng ta quay về thôi, mẹ em mất rồi.
.
Thừa Tuyết sau khi xuống máy bay liền chạy tới bệnh viện. Hai mắt cô đỏ hoe, trên mặt chỉ toàn nước mắt, sự đau khổ lộ rõ trên gương mặt.
Cô chạy tới phòng phẫu thuật nhìn thấy bác sĩ điều trị cho mẹ mình thì vội chạy đến liên tục hỏi