XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

o, cũng không phản kháng nữa, cất giọng nói yếu ớt tưởng chừng không còn chút sức sống: "Suy cho cùng anh vì mục đích gì? Chúng ta không thù không oán, vì sao phải hành hạ tôi?"
Nhậm Tử Phàm ngẩng đầu lên, sau đó dùng tay bóp chặt cằm cô, như muốn bóp nát nó: "Vậy thì cô tự hỏi lương tâm mình đi, trong khoảng thời gian năm năm qua cô đã gây ra chuyện gì?"
-Năm năm qua... Anh rốt cuộc là ai?-Thừa Tuyết hạ mi mắt, nỗi đau trong lòng lại giằng xé tâm can cô
-Tôi là ai không quan trọng, quan trọng hơn chính là, tôi cần mạng sống của cô. Tôi sẽ không cho cô chết dễ dàng như vậy đâu, tôi sẽ cho cô nếm thử mùi vị sống không bằng chết.
Nói xong, buông tay ra đứng dậy khỏi giường, từ trên cao nhìn cô, ánh mắt đầy chán ghét: "Cô yên tâm, người con gái như cô, tôi sẽ không bao giờ để cô leo được lên giường của tôi, bởi vì cô thật dơ bẩn."
Bỏ lại câu đó cũng đã lạnh lùng xoay người ra khỏi phòng.
Thừa Tuyết nghe tiếng đóng cửa, khóe môi nhàn nhạt kéo lên một chút, ngay tức khắc nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt, ít nhất cô không khóc trước mặt anh.
Anh chẳng qua là một con sói khát máu, là ma quỷ... Tô Thừa Tuyết cô chỉ muốn thoát khỏi con sói hung ác nguy hiểm này.
-Khiêm Lạc... anh nói em biết đi, rốt cục Nhậm Tử Phàm là ai!????






Giết người không chớp mắt.
Chỉ cần ở bên ma quỷ một ngày nhất định sẽ có kết cục không tốt... nhưng mà nếu chết điều nên làm phải tìm ra lí do.
- - -
Sáng hôm sau, Thừa Tuyết thức dậy cũng đã gần 7h không vội từ từ lấy đồ từ trong tủ đi vào nhà tắm. Vệ sinh xong thì cầm ba lô xuống nhà, bước qua phòng bếp cũng không vào, bỏ đi một mạch.
-Tiểu thư, cô không ăn sáng sao?-Tâm Nhi thấy cô đi liền hỏi
-Nhậm Tử Phàm, cậu ra đây cho tôi.-phía ngoài vang lên giọng nói ồm ồm gắt gỏng
Nhậm Tử Phàm ánh mắt sắc bén lộ ra tia lạnh lẽo, đặt dao xuống tao nhã đứng lên đi ra phòng khách.
Thừa Tuyết cũng hiếu kì liền đứng lên lại bị Mặc Phong ngăn lại.
-Tô tiểu thư, tốt nhất cô đừng ra xem.
-Anh ta không cấm, anh ngăn được tôi?
Nói rồi liền hất tay Mặc Phong, đi ra ngoài xem.
Mặc Phong khẽ nhăn trán, bất đắc dĩ đi phía sau Thừa Tuyết.
Hàn Đông cùng năm sáu tên vệ sĩ bước vào phòng khách, ông ta thân hình có chút mập mạp mái tóc đã có chỗ trắng, tay đeo nhẫn ngọc màu xanh cổ đeo sợi dây chuyền vang kích cỡ lớn, khuôn mặt rất là phẫn nộ.
Thừa Tuyết cười lạnh một tiếng, bảo đảm là kẻ thù tìm đến. Tốt nhất là bắn chết Nhậm Tử Phàm.
-Hàn lão, vì sao vẫn còn tâm tư đến tìm tôi?-Nhậm Tử Phàm cười như không cười, hỏi
-Con mẹ nhà cậu, cậu còn chọc tức lão. Cậu tưởng lão không biết vụ Morphine là cậu báo cảnh sát sao?-Hàn Đông không kìm được tức giận
-Không bằng không chứng, ông dựa vào đâu mà nói tôi làm?-Nhậm Tử Phàm ngồi xuống ghế sô pha, rút ra một điếu thuốc Cuba thượng hạng châm lửa
-Ngoài cậu ra còn ai có thể? Cậu từ trước đến nay đều chướng mắt tôi, tôi chưa đụng vào cậu sao cậu lại phá chuyện tôi?
-Hàn lão nói phải, tôi luôn đặt ông làm cái gai trong mắt, không phải ông cũng vậy sao? Luôn muốn Hàn Bân thay thế vị trí tôi?-Nhậm Tử Phàm không khách khí nữa
-Cậu thật thâm hiểm, vụ Morphine này tôi mà bị bắt thì chẳng ai dám đụng đến vị trí lão đại của cậu, cũng may tôi có phòng bị nếu không làm cậu được như ý rồi.-Hàn Đông hừ nhạt
-Vào thẳng chuyện chính đi, ông đến tìm tôi không đơn giản như vậy chứ?-Nhậm Tử Phàm nhả ra một vòng khói, ánh mắt nheo lại
-Một tiền bối như tôi cậu cũng không kính trọng vậy thì giữ chức lão đại làm gì nữa? Tốt nhất cậu hãy từ bỏ vị trí ấy, mọi người trong UP* cũng đã đồng ý đưa người khác lên đảm nhiệm rồi.-Hàn Đồng khinh khỉnh nói
-Trong UP có một câu nói, nhân nhượng với kẻ thù tức là tàn nhẫn với bản thân, tốt với đồng minh là sự ngu dốt. Ông cũng được xem là đồng minh của tôi thì làm sao tôi tốt với ông được?-Nhầm Tử Phàm không tức giận, mà còn cười nhưng là lạnh như băng
-Cậu có chịu nhường hay không? Hay đợi tôi bắn chết cậu.
Nhanh như chớp, Hàn Đông rút ra một khẩu súng ngắn chĩa vào Nhậm Tử Phàm.
Mặc Phong phản ứng rất nhanh, liền rút súng từ trong thắt lưng chĩa vào Hàn Đông.
Ở Hàn Lâm này cũng không có nhiều vệ sĩ bởi vì Nhậm Tử Phàm đều chỉ cho họ bảo vệ Ngự Biệt Uyển, ở mỗi biệt thự khác anh chỉ cho hai vệ sĩ canh gác bảo vệ an toàn cho người bên trong, Hàn Đông nắm được điểm này nên mới cả gan đến gây sự.
-Ông còn không biết lượng sức? Ông nghĩ ông cùng mấy tên phía sau ông làm gì được tôi?-Nhậm Tử Phàm đặt điếu thuốc vào gạt tàn dập tắt
-Ở đây cậu chỉ có hai tên vệ sĩ cùng Mặc Phong, tôi không tin ta không làm gì được cậu.-Hàn Đông như chắc chắn mình sẽ thắng
-Vậy thì nên xem là ai chết trước. Tôi hay ông đây.-Nhậm Tử Phàm đứng lên dáng người uy mãnh, tản ra luồn khí vô cùng nguy hiểm
_Pằng
Không gian vang lên một tiếng súng lớn, không phải Hàn Đông bắn, cũng không phải là Mặc Phong, một tên vệ sĩ phía sau Hàn Đông bị bắn ngay đầu máu văng tung tóe ngã xuống sàn, máu lan ra nhuộm đỏ