XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.

Mặc dù anh không thể ở bên cạnh cho cô dựa vào vai mà khóc, ôm lấy cô vỗ về nhưng mà có thể ở phía sau âm thầm theo dõi cô.
Anh bước phía sau cô, một lúc sau cô đến nhà mình. Nhậm Tử Phàm đứng ở cự ly thích hợp nhìn cô bước vào nhà.
Anh có điều thắc mắc, vì sao cô không quay về nhà Trình Ngụy lại trở về nhà mình? Giữa hai bọn họ rốt cục có điều gì che giấu?
Nhậm Tử Phàm ngẩng đầu nhìn trong nhà sáng đèn, bên môi thoáng ý cười.
Người bên trong nhà đang khóc, kẻ ở ngoài trời mưa đang đau lòng đứng nhìn.
Yêu si mê điên cuồng, đáng tiếc duyên đã cạn, tình đã dứt bọn họ chẳng qua đã là kẻ xa lạ, si tâm vọng tưởng trong lòng để rồi kẻ đau lòng, kẻ ngu dốt chỉ có một mình anh.






 Em Nhớ Anh.
Nhậm Tử Phàm quay về Ngự Biệt Uyển, Viên Hy vừa vặn thay đồ xong đi xuống dưới nhà. Viên Hy thấy anh về vội vã đi đến giúp anh cởi áo khoác.
-Hôm nay anh lại không đem ô sao?
-Anh có đem.
-Có đem mà vẫn bị ướt sao? Anh mau lên thay đồ đi.
Viên Hy qua phòng Nhậm Tử Phàm, thấy anh đang xem hồ sơ thì lên tiếng trước: "Em có chuyện muốn thú nhận với anh."
Nhậm Tử Phàm ngẩng đầu, đặt hồ sơ xuống hai tay đan vào nhau đặt lên bàn nói: "Em thú nhận chuyện gì?"
-Thật ra... khi nãy là em đi tìm chị Thừa Tuyết. Em không dám nói với anh bởi vì sợ anh sẽ nổi giận.-Viên Hy cúi đầu ra vẽ hối lỗi
Hai mắt anh híp lại, chú tâm quan sát Viên Hy.
Viên Hy nói: "Có chuyện này... em cần nói anh biết. Anh hứa đừng tức giận, được không?"
-Được.-anh trầm ổn đồng ý
-Chuyện là... lúc anh và chị Thừa Tuyết ở đảo San Hô, bác sĩ ở bệnh viện có điện thoại nhờ em nói lại với anh về vụ phẫu thuật của mẹ chị Thừa Tuyết, trong đó ông ấy có nhắc đến quả tim thay cho mẹ chị ấy có xảy ra chút vấn đề, nhưng em nghĩ hai anh chị đang ở bên nhau vui vẻ nên không muốn quầy rầy. Vì vậy em đã, tự ý đồng ý vẫn làm phẫu thuật mà không điện nói với anh một tiếng.
Bộ dạng của Viên Hy làm như không cố ý, vẻ mặt rất đáng thương hối lỗi.
Biểu lộ của Viên Hy thành thật như vậy, ngay cả Nhậm Tử Phàm cũng không mảy may nghi ngờ.
Anh thở dài đầy nặng nề nói: "Chuyện đã qua, em cũng đừng cảm thấy có lỗi."
Nếu theo lời Viên Hy cũng không thể trách Viên Hy được.
-Chính vì chuyện này em cảm thấy rất có lỗi khi nghe tin mẹ chị ấy chết do phẫu thuật không thành công. Em không dám đối diện với chị ấy. Anh, em không phải ghét chị ấy mới ngăn anh đi cản chị ấy kết hôn. Bởi vì em thấy xấu hổ và tức giận bản thân mình. Đều do em gây ra vậy mà anh lại bị chị ấy hiểu nhầm đâm một nhát dao, em sợ nếu chị ấy biết sẽ giết luôn anh nên em không muốn anh đi ngăn chị ấy.
Nói đến đây hai mắt Viên Hy đầy nước, uất ức kể ra.
-Đều là anh hiểu lầm em. Anh hai không tốt.
Nhậm Tử Phàm vội vã đứng lên đi đến chỗ Viên Hy dỗ dành.
-Anh hai, anh đừng giận Viên Hy nữa, em biết đều do em có lỗi, em xin lỗi anh hai.-Viên Hy ôm lấy anh mà khóc
-Anh hai không giận em. Em luôn là đứa em gái ngoan hiền của anh.
Nhậm Tử Phàm ôm Viên Hy vào lòng vỗ nhẹ vào lưng Viên Hy.
Mọi chuyện đều do hiểu nhầm, thì ra vì vậy mà Thừa Tuyết tát Viên Hy hai cái. Anh biết đối với Thừa Tuyết sẽ rất khó chấp nhận và căm hận Viên Hy nhưng mà nói sao Viên Hy cũng không cố ý, Viên Hy lại là em gái của anh, anh không thể vì chuyện hiểu nhầm này mà không đếm xỉa đến Viên Hy.
Viên Hy ở trong lòng anh khẽ mỉm cười, bởi vì Viên Hy biết anh luôn tin rằng cô sẽ không làm ra những chuyện hại người. Đó là điều Viên Hy thấy an tâm nhất.
Tô Thừa Tuyết, xem chị đấu với tôi như thế nào!?
.
Diệc Thuần gọi điện giải thích cho Nhất Duy nhưng mà anh không nghe máy hoặc là không liên lạc được.
Cái người nam nhân Mặc Phong này ngày nào cũng đến làm phiền Diệc Thuần, thật làm cô phiền chết.
Diệc Thuần đến tiệm sách tìm Thừa Tuyết.
-Diệc Thuần, ngồi đi.-Thừa Tuyết đặt ly nước lên bàn, nói
-Thừa Tuyết...-Diệc Thuần buồn bã gọi tên cô
-Lại xảy ra chuyện gì?-cô ngồi xuống ghế, cười cười hỏi
-Haiz... Mặc Phong không rõ bị chạm trúng đầu hay sao ấy lại đòi theo đuổi lại tớ. Tệ hơn là Nhất Duy bắt gặp tớ và Mặc Phong mặc đồ cặp còn hôn nhau nữa.-Diệc Thuần kể lại, không khỏi buồn phiền
-Mặc Phong nói vậy thật sao? Rồi cậu định như thế nào?
-Thái độ vui mừng đó của cậu là sao?
-Chẳng qua... tớ thấy, hm... mà thôi, tớ hỏi cậu, cậu yêu ai?
-Cái đó... tất nhiên là Nhất Duy. Nếu không vì sao tớ phải đồng ý quen anh ấy.
-Cậu chắc chứ? Diệc Thuần, so với tớ cậu còn có thể lựa chọn. Cậu và Nhất Duy còn có thể chia tay, nhưng mà tớ thì lại khác. Tớ chỉ có thể nói với cậu, đừng bỏ lỡ người cậu thật sự yêu.
Kẻ muốn yêu lại không thể yêu. Kẻ không thể yêu lại cương quyết muốn yêu.
-Tớ, tớ...
-Hay là thế này, lúc cậu ở bên ai cậu cảm thấy thoải mái hạnh phúc hơn? Khi cậu gặp khó khăn cậu muốn ai ở bên? Nhắm mắt lại, cảm nhận xem, là ai xuất hiện?
Diệc Thuần thoáng trầm mặc, những câu hỏi của Thừa Tuyết, câu trả lời của Diệc Thuần chỉ có một người.
Từ bốn năm trư