XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

vậy có đoán ra em không?-cô cúi người nói
-Thừa Tuyết...
Trình Ngụy dường như không tin vào tai mình nhưng đích thực đây là giọng của Thừa Tuyết. Anh không hề lầm.
-Là em. Em trở về rồi.
Cô buông tay ra đứng trước mặt anh mỉm cười rạng rỡ.
Là cô, gương mặt đó, nụ cười đó vẫn như vậy. Khắc ghi trong lòng anh không hề thay đổi.
Nhưng mà...
Anh thu lại ánh mắt si mê nhu tình kia, ấn giọng lạnh đi: "Đúng lúc, anh định bay sang Việt Nam tìm em."
Không hỏi sao cô lại run rẩy, hai tay nắm lại ngồi xuống ghế. Ngẩng đầu hỏi: "Là... vì chuyện gì?"
Trình Ngụy cầm tách trà có cánh hoa anh đào bồng bềnh trôi bên trên lên đưa lên môi uống một ngụm. Ai biết được trong lòng anh mâu thuẫn cùng đau khổ đến chừng nào?
Trà này uống vào lại đắng như thuốc độc nhưng lại không ngừng lại được.
Anh đã suy nghĩ rất lâu về mối quan hệ giữa bọn họ nên anh mới đưa ra một quyết định mà ngay cả anh cũng không ngờ tới. Đặt tách trà xuống, Trình Ngụy vẫn trước sau lạnh nhạt mở miệng: "Chúng ta... ly hôn đi."
Ly... hôn !???
Anh vừa nói, ly hôn sao?
Thừa Tuyết dường như không tin vào những gì mình nghe, lồng ngực phập phồng tưởng như không thể thở.
Cô hoang mang càng sững sờ trước lời nói anh thốt ra. Là ly hôn!
-Vì... vì chuyện đó sao?
Khi cô quyết định chọn Trình Ngụy, anh lại không cần cô nữa.
-Đúng vậy. Tôi đã nói, em không xứng.
Anh lạnh lùng, giây phút này giống như một người khác, một người hoàn toàn xa lạ mà ngay cả cô cũng không quen.
-Trình Ngụy, em...
Cô còn định nói sẽ bắt đầu lại với anh, là thật sự, cũng là thật lòng. Nhưng mà đáng tiếc...
Chỉ có thể nói bọn họ không có duyên.
-Yên tâm, tôi vẫn sẽ chia một ít tài sản cho em, đủ để em sống sung sướng đến cuối đời.
Anh muốn chia tài sản cho cô bởi vì anh sợ cô sẽ không đủ ăn đủ mặc, tiền cô làm ra chỉ đủ sống qua ngày. Anh muốn cô phải sống không cần lo gì cả.
-Nếu anh đã cương quyết ly hôn em không nói gì. Nhưng mà tài sản, em sẽ không nhận. Bởi vì em không làm ra nó, anh hãy giữ lấy.
-Tôi không muốn thiếu nợ ai cả. Thế này, tôi sẽ chuyển quyền sở hữu Lạc Thanh cho em, đương nhiên sẽ có người điều hành giúp em, nó vẫn thuộc công ty con của Trình Gia.
-Em không cần. Thứ đó là của anh, của Trình Gia em sẽ không lấy đi. Đợi đến khi ly hôn, em sẽ tự động rời đi.
Anh biết một khi cô đã cương quyết thì không dễ dàng thay đổi ý định, anh chỉ là lo cho cuộc sống sau này của cô.
Rốt cục cô hiểu tình yêu là thế nào rồi?
Chính là yêu mà kịp thời giữ lấy nhau đúng thời điểm đúng lúc, không sớm cũng không muộn.
Buông bỏ nhau, không chậm một giây một phút.
Người ta nói, yêu không thể ích kỉ chiếm đoạt chỉ có lòng bao dung mới vung đắp lâu dài.
Thừa Tuyết chạm phải hai người đàn ông, không dứt được cũng không thể buông bỏ nhưng lại giày vò nhau, giày vò đến thương tâm. Suy cho cùng, chính là hai từ "không nỡ".
.
Đó là vào một ngày, ba người bọn họ lại sánh bước trên một con đường...






Bám Theo.
Diệc Thuần đến đảo San Hô chẳng qua chỉ để bản thân có thể khuây khỏa hoặc nói đúng hơn là trốn tránh Mặc Phong.
Nhưng mà người này giống như hồn ma vậy, Diệc Thuần chỉ vừa đến đảo San Hô được một ngày, sáng hôm sau đã gặp anh ở đại sãnh khách sạn.
Nói là trùng hợp, kẻ ngu cũng không bị gạt.
Diệc Thuần có chút bực bội đi dạo biển.
Diệc Thuần hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Mặc Phong ngay trước mặt. Lại là anh! Anh đi theo cô làm gì chứ?
-Anh sao cứ đi theo tôi quài vậy? Bộ anh là hồn ma hay sao mà đeo bám tôi không buông?-Diệc Thuần tức giận đứng bật dậy trừng anh
Mặc Phong chậm rãi đứng lên phủi tay cùng quần mình, mới ngẩng đầu nói: "Anh nói rồi, anh sẽ theo đuổi em."
-Đồ thần kinh. Anh đi đi, tránh xa tôi ra.-cô tức giận chỉ tay vào anh
-Anh không đi, không có lí do gì em phải bắt anh đi cả, trừ khi bãi biển này là của em.
-Anh...
Diệc Thuần bặm môi làm mặt rất dữ tợn hung hăng trừng anh, liếc anh một cái liền xoay người bỏ đi.
Nhưng mà đi chưa được năm bước, vì do tức giận giẫm mạnh lên cát, kết quả bị vỏ sò cắt trúng. Đau đến mức cô khóc không ra nước mắt.
Diệc Thuần co chân lên, lại ngồi bệt xuống đất nhìn chân của mình. Bị cắt một đường dài khá sâu nên chảy máu không ít. Mặt cô nhăn nhó cắn lấy môi, hôm nay đúng là bị sao quả tạ chiếu phải rồi.
Mặc Phong thấy cô đau đớn ngồi xuống ôm chân mình cũng đoán được là cô bị vỏ sò cắt trúng liền chạy tới.
-Sao lại bất cẩn như vậy?-anh nâng chân cô lên, nhìn máu không ngừng chảy ra thì cau có trách cứ
-Không cần anh quan tâm.
Cô đẩy anh ra, cô đã đau chết rồi còn bị anh trách bản thân cũng đâm ra bực bội.
Anh trách cô bất cẩn, bởi vì nhìn cô bị thương anh còn lo lắng cùng đau lòng hơn ai hết, cho nên mới không kìm được mà trách cô.
-Có đi được không?
-Anh đi đi, không cần anh quan tâm. Tôi gặp anh đúng là xui xẻo.-Diệc Thuần cáu kỉnh, chống tay xuống đất đứng dậy
Vết thương dưới lòng bàn chân vẫn âm ỉ đau, ngày càng đ