Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
hiện đôi mắt xám tro.
-Không biết.-cơn đau qua đi, Thừa Tuyết khẽ lắc đầu
-Thật không quen sao? Khiêm Lạc, người con trai có đôi mắt xám tro ấm áp, anh từng nói rằng sau này tôi sẽ cùng Tuyết trở thành bác sĩ cứu người.-Mộc Ngân ánh mắt có chút buồn bã
"Sau này anh và Tuyết của anh sẽ là bác sĩ, cứu sống mạng người."
Đau quá... đầu đột nhiên rất đau... không lẽ lại là triệu chứng để lại của thuốc...
-Cậu làm sao thế?
-Không sao... hơi đau đầu một tí... tôi thật không nhớ gì, xin phép.
Thừa Tuyết cười trừ sau đó đi ra khỏi toilet.
Mộc Ngân lau tay, cũng hiểu được có chuyện gì xảy ra.
Mộc Ngân quay lại chỗ Hướng Luật và Diệc Thuần nói: "Khả năng bị mất trí rất cao. Lúc nãy tôi nhắc một số chuyện cũ thì Thừa Tuyết cảm thấy đau đầu."
-Như vậy thì phải giúp cậu ấy nhớ lại mọi thứ.
-Đúng vậy.
Ba người nhìn Thừa Tuyết vui vẻ cười nói với những người kia thì khẽ thở dài, trong lòng đầy phiền muộn và lo lắng.
Thừa Tuyết tạm biệt mọi người trước cửa bar Louis, không lâu sau có một chiếc xe sang trọng dừng trước mặt cô. Cô mở cửa bước vào ghế sau ngồi.
-Bác Tân, chạy về nhà đi ạ.
-Vâng tiểu thư.
Bác Tân gật đầu cho xe chạy đi.
Xe chạy vào Hàn Lâm, Thừa Tuyết xuống xe bước vào trong.
Tâm Nhi đứng trước cửa, tay chỉ chỉ vào trong.
Thừa Tuyết ngẫm nghĩ gì đó thì thầm vào tai Tâm Nhi rồi vào trong.
-Sao về trễ như vậy?-Nhậm Tử Phàm ngồi trên ghế sô pha hỏi
-Đồng nghiệp cùng phòng tổ chức tiệc ăn mừng em gia nhập. Ở phòng Hoa Lạc ai cũng tốt hết a.-Thừa Tuyết vui vẻ ngồi xuống ghế nói
-Chỉ mới ngày đầu tiên đi làm đã về trễ. Khi trước đã hứa thế nào?
-Xin lỗi mà... tại đồng nghiệp ở đó...
-Được rồi, ăn tối chưa?
Thừa Tuyết gật gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: "Nhưng mà... vì sao mọi người ở đó đều biết tôi? Còn nói tôi quên họ? Có phải trước kia tôi quen họ không?"
Nhậm Tử Phàm thoáng im lặng, không rõ đang suy nghĩ gì, mãi một lúc mới đáp: "Không có."
-Vậy thì... tôi có quen ai tên Khiêm Lạc không? Có người nói tôi quen người đó, khi nhắc đến cái tên ấy tôi cảm thấy rất quen... trong đầu cũng xuất hiện một đôi mắt xám tro, đầu cũng rất đau.-Thừa Tuyết đưa tay lên xoa xoa đầu mình nói
Nhậm Tử Phàm nhướn mắt nhìn cô, không hề có độ ấm.
-Tôi rốt cục có quen người tên Khiêm Lạc hay không?-Thừa Tuyết hỏi anh
-Không có.
-Vậy sao? Vì sao tôi lại...
-Lên phòng thay đồ đi, nhìn em thật dơ.
Nhậm Tử Phàm đứng lên có chút khó chịu sau đó bỏ lên phòng.
Thừa Tuyết nhìn mình, cô dơ lắm sao? Không có nha.
-Khiêm Lạc... vì sao quen vậy chứ?-Thừa Tuyết không quan tâm nữa đứng lên đi lên lầu
Quá khứ bị lãng quên.
Lúc Nhậm Tử Phàm đến bệnh viện thì cô đã tỉnh lại, bác sĩ đang khám cho cô. Nhậm Tử Phàm nhìn Thừa Tuyết co ro ngồi trên giường hai tay ôm chân mình khuôn mặt rất sợ hãi.
Anh chạm vào vai cô nào ngờ cô liền lùi về sau sợ sệt không dám nhìn anh.
Anh bất ngờ đứng thẳng người nhíu mày nhìn bác sĩ, ý bảo có việc gì xảy ra với cô ấy?
-Có thể là triệu chứng sau khi xảy ra tai nạn để lại, mọi kí ức trước kia cô ấy đều quên hết.-bác sĩ giải thích
-Em không nhớ gì hết sao? Kể cả những chuyện trước kia?
-Tôi không nhớ mình là ai hết. Tôi rất sợ.-cô như một đứa trẻ sợ hãi nói
-Em là Thừa Tuyết.
-Thừa Tuyết... Tôi không nhớ... anh là ai? Có quan hệ gì với tôi?-cô hơi rụt rè nhìn anh
Anh suy nghĩ gì đó, một lúc sau mới đáp: "Ba em và ba tôi là bạn bè với nhau, ba em từ nhỏ đã mất còn mẹ em lại bị bệnh phải ở bệnh viện nên tôi là người chăm sóc em."
-Anh... nói thật chứ?-cô hơi nâng đầu một tí hỏi
-Tôi gạt em làm gì. Chúng ta từ nhỏ đã rất thân với nhau, tôi hay gọi em là Dẻ Dẻ, em nhớ chứ?-anh kiên nhẫn ngồi cạnh cô nói
Thừa Tuyết lắc lắc đầu nhưng vẫn lắng nghe anh nói.
-Em rất thích đọc sách, còn rất thích viết kịch bản truyện phim, em hiện đang là biên kịch viên ở tập đoàn của tôi.
Cô vẫn nghe anh nói, dường như đang cố nhớ ra.
-Vì sao... vì sao anh không nói tên mình?-cô nhứ đứa trẻ kéo ống tay áo của anh
Anh nhìn cô, cuốn cô vào trong đôi mắt xanh lam như vòng xoáy của mình, cuốn hút ma mị.
-Tôi tên là Nhậm Tử Phàm.
-Nhậm Tử Phàm...-cô lẩm bẩm cái tên của anh, lẩm bẩm rất nhiều lần
"Nhậm Tử Phàm, tôi hận anh..."
"Nhậm Tử Phàm, nếu tôi chết anh sẽ buông bỏ hận thù chứ?"
-Đầu tôi... đau quá...
Thừa Tuyết ôm đầu mình khi trong đầu xuất hiện lời nói đầy phẫn hận, đầu đau như muốn nổ tung.
-Đừng suy nghĩ nữa, đừng cố nhớ từ từ nhớ cũng được.-anh vỗ vỗ vai cô trấn tĩnh
-Tôi rất sợ... bây giờ tôi không nhớ gì hết, tôi không biết ai là người tốt, ai là người xấu. Tôi cũng không biết tôi thương ai, tôi ghét ai.-cô nắm lấy vạt áo anh, rồi ôm lấy anh
-Đừng sợ, tôi sẽ không để ai làm hại em, có Nhậm Tử Phàm tôi ở đây chẳng ai có thể đụng vào em, Dẻ Dẻ.
Anh cảm nhận được bờ vai cô không ngừng run lên vì sợ hãi, tay anh vỗ vỗ phía sau lưng cô, ánh mắt nhìn ngoài ô cửa sổ không rõ đang nghĩ gì.<