Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
trước đến giờ Phương Chấn Đông cũng không nhớ được. Trên thực tế cô gái lần đầu tiên gặp mặt liền ghi nhớ trong lòng thì từ khi ra đời đến giờ chỉ có một mình Tố Tố.
Nói thật, anh một chút cũng không quan tâm đến chuyện quan hệ gia đình phức tạp của cô, cũng không quan tấn đến chồng trước của cô như thế nào, không quan tâm tới tất cả những chuyện trước kia cô như thế nào. Bởi vì anh chỉ quan tâm đến tương lai của anh và cô, đồng thời hi vọng cô bên mình có thể vĩnh viễn tươi cười, đó là mục tiêu và kỳ vọng lúc này của anh.
Hàn Dẫn Tố cũng không trông cậy vào câu trả lời của anh. Mới vừa rồi cô cũng biết anh căn bản là không nhớ rõ người kia là ai. Mà cũng không biết từ lúc nào cô lại có thể hiểu rõ ràng ý nghĩ của anh, thật ra thì người đàn ông này từ trước đến giờ chưa từng có ý nghĩ giấu giếm gì cả, hơn nữa biểu hiện trước mặt cô vô cùng trực tiếp, rõ ràng, dễ hiểu. Hàn Dẫn Tố đột nhiên cảm giác được nếu sống bên cạnh người đàn ông này cũng không phải là chuyện khó tiếp nhận.
Tiểu Lưu có chút kinh sợ nhìn khuôn mặt luôn luôn đen ngòm của Đoàn Trưởng hôm nay lại lộ ra một nụ cười nhẹ, hoàn toàn có thể lý giải là nụ cười hạnh phúc. Thật là cảm giác đang nằm mơ.
Đoàn Trưởng như vậy thật chẳng giống chút nào, hơn nữa trong thời gian ngắn ngủi Tiểu Lưu phát hiện chỉ cần có chị dâu bên cạnh Đoàn Trưởng, khí thế dọa người bất giác sẽ thu lại. Mặc dù không thể xưng là dịu dàng như nước nhưng vẻ cưng chiều trong mắt thì không giấu nổi.
Tiểu Lưu dám khẳng định tương lai Đoàn Trưởng nhà mình chắc chắn là người đàn ông chiều vợ nhất.
"Lưu Xuân Sinh!"
Giọng nói vang bên tai khiến Tiểu Lưu như có phản xạ có điều kiện đứng nghêm lớn tiếng hô:
"Có!"
Tiếng hô lớn như sấm làm còi báo động của xe hơi bên cạnh vang lên khiến Hàn Dẫn Tố phì cười. Tiểu Lưu gãi gãi đầu, đỏ mặt mở cửa xe:
Xe chạy ra khỏi khách sạn mười phút Hàn Dẫn Tố mới bất giác phát hiện ra có cái gì đó không phải, đây không phải là đường về nhà. Hình như biết thắc mắc của cô, Phương Chấn Đông mở miệng giải thích:
"Anh hẹn vợ chồng em gái ăn cơm. Mọi người nên gặp gỡ trước một chút!”
"A?"
Hàn Dẫn Tố căn bản không chuẩn bị tâm tư chút nào theo phản xạ mà hoảng loạn lên:
"Không, không được! Phương Chấn Đông, em không đi"
Trong nháy mắt sắc mặt Phương Chấn Đông trầm xuống, bình tĩnh nhìn cô mấy giây mới phun ra hai chữ:
"Lý do?"
Hàn Dẫn Tố lắp bắp nửa ngày cũng không thể nói ra một lý do khiến Phương Chấn Đông có thể chấp nhận. Trực giác của cô không nghĩ cô phải sớm gặp người nhà Phương Chấn Đông như vậy.
Nói cho cùng, cô cùng Phương Chấn Đông hình như chưa tới giai đoạn bàn đến chuyện hôn nhân mà phải gặp trưởng bối, quá nhanh. Cô chợt ý thức được kế sách trì hoãn của mình áp dụng với Phương Chấn Đông là điều không thể thực hiện được.
Phương Nam thật không một người trước sau như một, luôn luôn quy củ, cuộc sống không hề có chút thú vị như anh trai mình lại đột nhiên đem đến cho cô điều kinh sợ như vậy. Cô giáo Hàn, khi cô thấy anh trai đẩy cửa tiến vào tay vẫn nắm lấy tay một cô gái khiến cô có chút trợn mắt cứng lưỡi.
Đến đây Phương Nam đột nhiên hiểu, không trách mà lần trước nhìn thấy cô giáo Hàn cô cảm thấy cô ấy biểu hiện có chút gượng gạo. Giờ vừa nhìn liền biết đây rõ ràng là hai người đang yêu nhau.
"Cô gái?"
Đột nhiên Phương Nam cảm thấy mình đã già rồi, xem ra anh trai mình quả thật đã tìm cho cô một chị dâu nhỏ. Mà cái tên Tiểu Phong, cái tên tiểu phản đồ này…. Phương Nam cúi đầu không khỏi bật cười. Tiểu Phong đã sớm chạy vụt đến sà vào lòng cô giáo Hàn, kêu một tiếng khéo léo đến giòn tan:
"Con chào cô giáo Hàn!”
Ánh mắt Phương Nam lại rơi trên người Hàn Dẫn Tố không nhịn được mà cẩn thận dò xét cô. Trong ấn tượng của cô, cô giáo Hàn là một cô gái Giang Nam điển hình, một loại xinh đẹp dịu dàng và vô cùng khéo léo. Cô ấy và người cứng nhắc như anh trai mình có vẻ như là không liên quan gì với nhau nhưng khi đứng sóng vai cùng nhau lại hài hòa đến kỳ lạ. Ít nhất so với Chu Á Thanh, Phương Nam thích Hàn Dẫn Tố hơn.
Phương Chấn Đông nắm tay Hàn Dẫn Tố giới thiệu:
"Đây là Phương Nam, Thừa Tuyên, Tiểu Nam. Còn đây là chị dâu của hai người Hàn Dẫn Tố!”
Phương Chấn Đông giới thiệu làm Hàn Dẫn Tố có chút luống cuống, không khỏi đỏ mặt trừng mắt liếc anh một cái. Phương Nam đem ngạc nhiên ngoài ý muốn đè lại trong lòng và cười khe khẽ:
"Chị dâu, hôm nay mới chính thức gặp mặt, em là Phương Nam. Chị cứ gọi em là Tiểu Nam là được.”
Hàn Hàn Dẫn Tố không tự chủ thở phào một cái. Phương Nam có vẻ như là người dễ thân thiết, phải nói bữa cơm này coi như là khách và chủ đều vui vẻ. Phương Nam tính lanh lẹ hay nói so với chồng cô Vệ Thừa Tuyên có chút trầm lặng nhưng Hàn Dẫn Tố để ý thấy mỗi khi Phương Nam nói chuyện, ánh mắt cha của Tiểu Phong rất tự nhiên nhìn vào vợ của mình, cái loại ánh mắt nồng ấm mang theo tia cưng chiều và dung túng. Đây là đôi vợ chồng vô cùng hạnh phúc và mỹ mãn, cuộc đời có người đàn