Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
Hai người thật là vội, cô giáo Hàn…không…mợ thích chơi với con, con thích nhất là mợ.”
Vừa nói rối rắm nhíu nhíu mày:
"Về sau con nên gọi là cô giáo hay là mợ đây? Thật là phức tạp à!”
Vợ chồng hai không khỏi nở nụ cười, Phương Nam xoa xoa đầu con trai:
"Ở trường học gọi là cô giáo, nơi khác thì gọi là mợ, lần trước không phải con đã nói là muốn đến khu vui chơi của thiếu nhi sao? Hôm nay cha mẹ đều rảnh nên dẫn con đi được không?”
"Oa a!"
Tiểu Phong hoan hô một tiếng.
So sánh với sự sung sướng của Tiểu Phong thì lúc này Hàn Dẫn Tố vừa rối rắm lại vừa hối hận. Mới vừa rồi Phương Chấn Đông hỏi về chuyện công tác của cô, cô liền nói thật là thứ hai mới bắt đầu đi làm. Hai mắt của anh bắt đầu sáng lên, lửa đáy mắt tăng vọt khiến Hàn Dẫn Tố có mấy phần sợ sệt.
Quả nhiên, Phương Chấn Đông với người thường không phải một loại. Anh không khác gì thổ phỉ, lên lầu dọn mấy bộ y phục cho cô, ngay cả cửa cũng không cho cô vào, trực tiếp ép cô lên xe luôn, mục đích chính là đến ổ thổ phỉ Đoàn Tăng cường của anh.
Hàn Dẫn Tố phản đối không hiệu quả, cùng một chỗ với Phương Chấn Đông cho đến giờ cô vẫn luôn là người yếu thế. Cô cảm thấy mọi chuyện như đi lệch khỏi quỹ đạo càng ngày càng xa không biết sẽ đến nơi nào nữa.
Tiểu Lưu vừa lái xe vừa trong lòng không khỏi bội phục Đoàn Trưởng. Không hổ là Đoàn Trưởng, đến cửa không cho phép chị dâu phản đối trực tiếp tóm lên xe mang đi. Từ gương chiếu hậu cũng có thể thấy sắc mặt có chút buồn bực của chị dâu khiến Tiểu Lưu không khỏi cười hiền.
Hắn có thể dám đảm bảo chị dâu mà vào Đoàn Tăng Cường nhất định uy lực sẽ lớn như bom nguyên tử. Giờ hắn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt nhấp nhổm của Phùng Chính ủy.
Phương Chấn Đông không nghĩ lại gặp được chuyện tốt như vậy, anh vốn đang không thoải mái, cô vợ nhỏ trước mặt như miếng thịt nóng hôi hổi dâng tới miệng nhưng không thể nuốt vào đành phải cố nhịn. Vừa nghe cô có ba ngày nghỉ liền vô cùng mừng rỡ, so với đạt được công lớn còn sướng hơn đâu còn hơi sức mà trông nom chuyện cô gái nhỏ phản đối.
Việc đăng ký kết hôn sẽ theo cô nhưng chuyện tối nay cô phải nghe anh, không có chuyện thương lượng. Trên mặt anh vẫn lạnh lùng nhưng trong lòng lại bắt đầu tượng tưởng đến ba ngày tới, hơn nữa vào buổi tối…..
Nghĩ đến đây trong lòng anh chợt như lửa đốt, đốt lục phủ ngũ tạng của anh đến khó chịu. Quay sang nhìn tiểu bach thỏ bên cạnh, buồn bực tất nhiên đã hết và đang bắt đầu quan sát phong cảnh bên ngoài không chút để ý đến người đàn ông bên cạnh đang thèm thuồng hận không thể nuốt cô vào bụng luôn.
Nhìn ngoài xe doanh trại phân bố chi chit như sao trên trời khiến Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình đang tiến đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thế giới thuộc về Phương Chấn Đông.
Mùa đông vẫn chưa hoàn toàn hết nhưng nơi này đã là một mảnh sống bừng bừng, màu xanh biếc chính là màu chủ đạo ở đây, nhiệt huyết và mồ hôi chính là hơi thở. Tựa như con người Phương Chấn Đông, đơn giản, trực bạch, phẳng lặng, cũng có thể trước mặt cô anh mới có bộ dáng đó.
Hàn Dẫn Tố chưa từng quên Phương Chấn Đông ở trước mặt người khác có bao nhiêu lãnh đạm thâm trầm. Suy nghĩ một chút cũng đúng, một Đoàn Trưởng Đoàn Tăng Cường mặc dù hôm nay là thập niên hòa bình thập không có máu lửa chiến tranh nhưng nhìn lại Phương Chấn Đông tất nhiên là một lãnh đạo xuất sắc nên mới có thể có thành tựu và địa vị của ngày hôm nay. Cô tin chắc gia thế của anh chỉ là phù trợ cho anh mà thôi nhưng căn bản nhất là dựa vào chính anh.
Hàn Dẫn Tố mở cửa kính xe, gió nhẹ mang theo một chút hơi lạnh phả vào mặt, hình như trong tia lạnh lẽo đang mang một chút mùa xuân ấm áp nhẹ nhàng. Mùa đông sẽ qua đi và mùa xuân sẽ tới.
Hàn Hàn Dẫn Tố không khỏi hít một hơi thật sâu, tâm tình chợt vô cùng thoải mái. Nơi này quả thật là nơi giống như thế ngoại đào nguyên cách xa với trần thế làm cho người ta quên đi hết phiền não. Vừa mới tới cô đã có chút quyến luyến không rời.
Hàn Dẫn Tố ngẩng đầu lên, cảm thấy mình cần thiết phải hỏi rõ:
"Phương Chấn Đông, đây là đâu vậy?"
Phương Chấn Đông lại không trả lời, tóm lấy vai cô không cho cô cự tuyệt lôi cô vào. Anh lấy ra chìa khóa mở cửa rồi dẫn cô vợ nhỏ đi vào. Trong nháy mắt chợt đã cảm thấy trong lòng một mảnh hạnh phúc, một loại cảm giác vô cùng dịu ngọt.
Tiểu Lưu theo phía sau, đem hành lý của Hàn Dẫn Tố đặt ở phòng khách rồi chào theo kiểu quân lễ sau đó xuống lầu luôn. Phương Chấn Đông nhìn đồng hồ một chút:
"Em nghỉ ngơi một lát đi, anh đi đoàn bộ một chuyến, tối trở lại!”
Nói xong không đợi Hàn Dẫn Tố phản ứng, đã xoay người đi. Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên chốc lát, lúc vọt tới ban công thì chỉ còn kịp thấy chiếc xe Jeep phóng xa mang theo một đống bụi mù. Cô dậm chân một cái, người đàn ông này cứ vậy mà yên tâm ném cô ở đây sao?
Hàn Dẫn Tố hờn giận một lúc rồi mới bắt đầu quan sát xung quanh. Có tất cả ba phòng, không có gì trang trí cả, khoảng không có vẻ vô cùng đơn giản nhưng vô cùng sáng sủa và sạch sẽ