The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.

ương Chấn Đông không muốn nói chuyện với cô vợ nhỏ của mình về chuyện gần đây không biết Chu Á Thanh như thế nào lại cứ vài ngày lại đến tìm anh, thậm chí là đến đoàn bộ mấy lần. Số lần gặp còn hơn cả số lần một năm hai người kết hôn trước kia.
Nói thật, Phương Chấn Đông một chút cũng không hiểu Chu Á Thanh, cũng không có ý định hiểu. Mặc dù bọn họ từng là vợ chồng nhưng cô liên tiếp đến tìm anh làm anh phiền chết đi được. Cũng bởi cô vợ nhỏ của anh về điểm này có chút nhỏ mọn và thái độ của Chu Á Thanh có mấy phần mập mờ.
Anh cảm thấy chuyện này cần phải nói rõ ràng, vì thế mới vào ngày nghỉ cố ý tìm Chu Á Thanh để nói chuyện.
Chu Á Thanh là do bà Phương ám hiệu tới gần Phương Chấn Đông.
Chuyện của anh đã truyền đi rất nhanh, chỉ vài ngày cô đã nghe nói rồi, thật có chút tổn thương lòng tự ái. Phương Chấn Đông không cần cô, lại còn sắp lấy người phụ nữ đã từng ly hôn, mà xét trên lập trường của mẹ anh làm cô cũng cảm thấy mình có được hy vọng lóe sáng.
Cô bỏ xuống kiêu ngạo bây lâu bắt đầu chủ động đến gần anh, đúng như lời Bà Phương nói, nếu ban đầu cô chịu để ý, dịu dàng săn sóc thì đã không kết thúc như vậy. Dù sao thì cô vẫn còn yêu anh. Nhưng anh vẫn lãnh đạm như vậy, mặc dù thái độ so với hai năm trước có khác nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn không thay đổi.
Tất cả vẫn như giữa tầng kính trong suốt có thể thấy được nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới được, khiến cho người ta cực kỳ vô lực.






Ngồi ở trước mặt Phương Chấn Đông, Chu Á Thanh cực kỳ kiềm chế kích động cùng kỳ vọng trong lòng. Cố gắng duy trì bình tình và ưu nhã từ trước đến giờ, buông dao nĩa trong tay ngẩng đầu lên.
Phương Chấn Đông đã ăn xong rồi, Chu Á Thanh biết thói quen của anh lúc ăn cơm sẽ không nói chuyện, chuyện gì cũng vậy, chờ ăn xong rồi mới nói. Nhiều năm kiếp sống trong quân lữ tất cả thói quen của anh phù hợp một cách nghiêm cẩn, khắc chế theo quân nhân. Mặc dù ở trên giường…..
Chu Á Thanh nhớ tới thái độ của anh đối với người phụ nữ khác trong lòng lại xông lên sự ghen tỵ. Cái loại săn sóc dịu dàng đó anh chưa từng làm với cô, thậm chí trong một năm kết hôn cũng không mảy may.
Phương Chấn Đông đợi cô để giao nĩa xuống, trực tiếp mở lời:
"Á Thanh, anh không biết gần đây có chuyện gì xảy ra với em nhưng đây không phải là em!”
Chu Á Thanh dừng lại chốc lát, sắc mặt chợt cố chấp , nghiêm túc hỏi một câu:
"Phương Chấn Đông, anh nói cho em biết, anh yêu cô ấy sao?”
Trên mặt Phương Chấn Đông không có chút biến hóa nào, vẫn lãnh đạm như vậy, nhưng trong lòng cũng có mấy phần kinh ngạc, cũng không thể ngờ trong lòng Chu Á Thanh lại cất giấu nhiều oán khí như vậy đối với anh. Bây giờ nghĩ một chút, có lúc anh quả thật đã bỏ quên cô, nhưng giờ nói thì có chút ý nghĩa gì? Tốt xấu ân oán gì cũng đã qua không phải sao? Rối rắm với quá khứ không phải là phong cách của Phương Chấn Đông.






Ngồi ở trước mặt Phương Chấn Đông, Chu Á Thanh cực kỳ kiềm chế kích động cùng kỳ vọng trong lòng. Cố gắng duy trì bình tình và ưu nhã từ trước đến giờ, buông dao nĩa trong tay ngẩng đầu lên.
Phương Chấn Đông đã ăn xong rồi, Chu Á Thanh biết thói quen của anh lúc ăn cơm sẽ không nói chuyện, chuyện gì cũng vậy, chờ ăn xong rồi mới nói. Nhiều năm kiếp sống trong quân lữ tất cả thói quen của anh phù hợp một cách nghiêm cẩn, khắc chế theo quân nhân. Mặc dù ở trên giường…..
Chu Á Thanh nhớ tới thái độ của anh đối với người phụ nữ khác trong lòng lại xông lên sự ghen tỵ. Cái loại săn sóc dịu dàng đó anh chưa từng làm với cô, thậm chí trong một năm kết hôn cũng không mảy may.
Phương Chấn Đông đợi cô để giao nĩa xuống, trực tiếp mở lời:
"Á Thanh, anh không biết gần đây có chuyện gì xảy ra với em nhưng đây không phải là em!”
Chu Á Thanh dừng lại chốc lát, sắc mặt chợt cố chấp , nghiêm túc hỏi một câu:
"Phương Chấn Đông, anh nói cho em biết, anh yêu cô ấy sao?”
Trên mặt Phương Chấn Đông không có chút biến hóa nào, vẫn lãnh đạm như vậy, nhưng trong lòng cũng có mấy phần kinh ngạc, cũng không thể ngờ trong lòng Chu Á Thanh lại cất giấu nhiều oán khí như vậy đối với anh. Bây giờ nghĩ một chút, có lúc anh quả thật đã bỏ quên cô, nhưng giờ nói thì có chút ý nghĩa gì? Tốt xấu ân oán gì cũng đã qua không phải sao? Rối rắm với quá khứ không phải là phong cách của Phương Chấn Đông.
Mà đối mặt Chu Á Thanh lời hỏi như chất vấn này, anh nghĩ thế nào nói thế đấy:
"Anh không hiểu những điều đó nhưng anh biết rõ Tố Tố sẽ là vợ của anh, là người phụ nữ của anh và là mẹ của con anh.”
Chu Á Thanh tại sao có thể không ghen tỵ, người cứng rắn và lạnh lùng như Phương Chấn Đông chắc chính anh cũng không ý thức được mỗi khi anh nhắc đến cô gái kia đôi mắt anh sẽ đặc biệt sáng rực lên. Nhìn vào khiến Chu Á Thanh cảm thấy hết sức chói mắt, mà cô lại kiêu ngạo nên cô không thể đứng nổi trước mặt người đàn ông này.
Bởi vì cô nhìn ra người đàn ông này căn bản không thèm để mắt đến lời thổ lộ cất chứa