Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Say Đắm Một Nàng Mèo

Say Đắm Một Nàng Mèo

Tác giả: Một Nửa Linh Hồn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1142 lượt.

cười bảo là "giống", nhưng nhìn thấy ánh mắt thiếu gia dần chuyển màu, đành nén trở lại vào cuống họng. Thôi! Kết quả thiếu gia vẫn là thiếu gia, không nói đùa được!
Bỗng dưng, trong phòng chỉ còn lại tiếng cọp gầm, chẳng còn tiếng mèo kêu.
"Thiếu gia, người nói có khi nào đã xảy ra chuyện rồi không? " Liễu Nghị lo âu nói: "Tuy Tiểu Hổ không nguy hiểm, nhưng dù sao nó cũng là con cọp, không phải con chuột, gầm to vài tiếng cũng đủ dọa người ta khiếp đảm, huống hồ đó chỉ là con mèo, Tiểu Bạch có khi nào ...."
"Sao ngươi không nói sớm! " Sắc mặt Nam Cung Cẩm biến đổi ngay, vội vàng chạy thẳng vào trong.

"Meo....meo" nước mắt chảy ròng từ đôi mắt màu xanh lá và xanh lam, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa ngay tức khắc đầm đìa những vết nước mắt, Ôn Tâm khóc rất đáng thương.
Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều thương cô, chiều cô, chẳng ai nỡ nặng nhẹ với cô. Chỉ có tên này cứ hay chọc giận cô, đùa cợt cô, hiếp đáp cô, hại cô bị con cọp dọa đến
"tè trong quần", lại còn ngất xỉu. Lần này cô chẳng còn mặt mũi gì nữa, mất hết mặt rồi. Nếu để người khác biết cô là người chứ không phải mèo thì cô cũng chẳng còn mặt mũi nào sống tiếp nữa!
"Van xin mi đừng khóc nữa! " Nam Cung Cẩm đau đầu nhìn mèo con cứ khóc mãi không thôi. Trời ạ, rốt cục y đã nuôi con mèo gì thế này? Mèo nhà người ta có bao giờ khóc đến nỗi đầm đìa nước mắt như vậy không? Sao y không một chưởng đánh chết nó cho rồi, lại còn để mặc nó làm càn thế này!
"Meo meo meo! " Ta cứ khóc đấy, sao nào?
Ôn Tâm vênh mày lên, khóc tiếng mèo thật to. Dù sao danh dự cô đã hủy hoại hết rồi, cô cũng chẳng muốn sống nữa, chẳng cần báo thù nữa, chết quách đi cho xong, như thế còn có thể sớm đầu thai làm người. Nghĩ như vậy cô càng khóc càng to, suýt tý thì màng nhĩ của y cũng bị thủng rồi.
"Đừng khóc mà! Này! Mi còn khóc nữa à! " Nam Cung Cẩm hết cách, cúi người xuống vừa đưa tay áo lau nước mắt cho nó, vừa nói những lời ngon ngọt an ủi, nhưng nước mắt của nó vẫn cứ như nước mưa, tí tách tí tách rơi.
"Ồn quá đi! " Nam Cung Cẩm chỉ tay, nhấn thẳng vào huyệt câm của nó. "Bây giờ xem mi khóc lóc gì nữa." Y nhìn nó dí dỏm đùa.
Tuy nhìn nó rơi nước mắt, lòng y bỗng thấy xôn xao lạ thường, nhưng điểm huyệt câm của nó, chắc là có thể ngăn nó làm càn tiếp.
Ôn Tâm không cam lòng trừng mắt nhìn y. Chợt nhận ra, y điểm huyệt câm của cô chứ có điểm những huyệt khác đâu, nhân lúc hắn đang đắc chí, cô bay nhanh vồ vào tay hắn, dùng hết sức cắn thật mạnh, khi cảm giác được mùi tanh của máu, cô thờ thẫn quên cả việc thả ra.
"Nhóc con, hết giận rồi chứ. " Nam Cung Cẩm cười miễn cưỡng.
Hứ! Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Ôn Tâm lại giơ vuốt phải muốn vồ vào mặt y.
Ngờ đâu sự hung hãn vừa thoáng hiện trong mắt nó, đã bị y bắt gặp, y giơ một tay khống chế hành động của nó, nhanh chóng điểm những huyệt đạo khác của nó.
"Mi thật không ngoan! Ta đã để mi cắn rồi, còn ép ta phải điểm cả huyệt đạo toàn thân cho mi không cử động được mới vừa lòng à? " Y cười than thở, lắc lắc đầu, chưa bao giờ nhìn thấy con mèo ngang ngạnh càn quấy với chủ nhân như thế, "Được rồi, được rồi, đừng giận dỗi nữa. " Nói xong, y bèn giải huyệt đạo trên người nó.
Ra tay trước cũng gặp tai ương, ra tay sau lại càng thảm hại hơn.
Tự nhận thấy đấu không lại Nam Cung Cẩm, Ôn Tâm mất tinh thần hoàn toàn, cúi thấp đầu, quay lưng chui vào ổ mèo, lấy chăn trùm kín cả người lại. Tấm chăn không dày lắm nên có thể nhìn thấy cơ thể nó đang run rẩy, những tiếng khóc nức đáng thương và xót xa cõi lòng.
Nhìn dáng vẻ nó như vậy, Nam Cung Cẩm bỗng dưng cảm thấy khó chịu, y đi lên ôm nhóc con vào lòng, khẽ giọng nói: "Là ta đã sai rồi còn chưa chịu sao? Sau này ta sẽ không bắt nạt mi nữa, ta hứa. "
"Meo eo. " Ôn Tâm ngẩng gương mặt ướt đẫm lên, đôi mắt xanh lóng lánh một cách kỳ dị bởi những giọt lệ ấy nhìn thẳng Nam Cung Cẩm, lóe lên tia sáng khiến lòng y rung động. Thực ra Ôn Tâm rất muốn đẩy hắn ra, nhưng lại cảm thấy lạnh, đành bỏ mặc cho hắn ôm lấy, sau cùng nhục chí chui cả thân mèo vào trong ổ mèo.
Dễ chịu lắm. Tuy cảm giác hắn mang lại cho người khác rất đáng ghét, nhưng ối đầu trong lồng ngực chắc nịt cơ bắp của hắn, cảm nhận những luồng hơi ấm nóng bỏng không ngừng truyền ra từ người hắn, cuối cùng Ôn Tâm cũng lột bỏ lớp phòng bị sau cùng, không dằn co mà cứ để hắn ôm lấy cô.
"Nhóc con......" Nam Cung Cẩm yêu chiều nhìn con vật bé bỏng trong lòng, bất giác khẽ lầm bầm, y có một thứ cảm xúc kỳ lạ mà bản thân cũng không hiểu nỗi đối với một con mèo, loạn mất rồi, không cư xử với con mèo như một con mèo, mà là....mà là....gì?
Có lẽ đã thả lỏng tâm trạng căng thẳng, tháo bỏ lớp phòng ngự cuối cùng nên đầu óc Ôn Tâm bỗng nhiên mê mẩn, có cảm giác rất buồn ngủ. Dày vò cả ngày, cô mệt đến sắp chết rồi, từ từ bước vào giấc ngủ say.
"Ta đang ở đâu? "
Ôn Tâm từ từ bước lên trước, đi ra khỏi vùng trắng xóa như khói mù dày đặc, dọc đường đi vẫn đang trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, tất cả những thứ phát sáng đều bỗng hiện lên những quầng sáng chói lọi trong mắt cô, t


Disneyland 1972 Love the old s