Tác giả: Huyễn Hoa Chi Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/829 lượt.
a sầm xuống, “Làm sao hả? Ngươi đi hỏi hắn, ta không biết.”
Hảo, vậy đến hỏi Đại đương gia, “Đại đương gia, ngươi với Loan Loan là sao vậy?” Hay thật, khuôn mặt tuấn tú của hắn vẫn lạnh lùng, môi cũng không hé một lời, hếch mũi hừ một tiếng thay cho câu trả lời. Vương Tán run run – không biết hắn hừ đây là hừ mình hay Loan Loan nữa.
Hải Tứ cũng rất buồn bực. Người hắn béo, da thịt lại dày, hi sinh thân mình làm bia đỡ đạn cũng không phải là việc lớn, nhưng dù sao cũng không thể giải quyết được vấn đề. Nhưng Phong lão đệ và Loan Loan suốt ngày tranh cãi, Loan Loan cũng không đến tìm hắn để uống rượu giải sầu, đây thật sự là vấn đề lớn a!
Trái lại, Phong Kỳ và Mạt Đại Đại hai người vẫn ung dung nhàn nhã trong phủ. Những người vô tội làm vật hi sinh liền đi tìm hai người này, hi vọng bọn họ lấy thân phận trưởng bối đứng ra khuyên can giải hòa Phong Chính và Loan Loan. Hai người này không những không hề sốt ruột, lại thong thả trấn an những người đến gặp, “Chuyện này không phải là tốt sao? Ở trong nhà lâu rồi không có chuyện náo nhiệt như vậy, không có ai sinh khí như thế này.” Hai vợ chồng trên mặt đều cười cười, nếu phải tìm chữ để hình dung bộ dạng lúc này thì chỉ xứng đáng dùng hai chữ “gian trá” để miêu tả.
Vào một buổi sáng, biệt viện phía đông tiếng cãi nhau ầm ĩ rung trời. Không cần hỏi mọi người cũng thừa biết là Đại đương gia và Loan Loan, hai người không ai nhường ai, đang trên sàn long phượng tranh đấu. Mọi người đều tìm việc lẩn đi thật xa. Trốn xa một chút thì tốt, để tránh khỏi làm vật hi sinh, không chừng gương mặt còn trở nên giống như Trư bát giới – xem kiểu nào hai mặt trái phải cũng không nhìn ra giống người nữa thì mệt.
Tại địa điểm mà đôi long phượng kia đang tranh đấu, Loan Loan hai tay chống nạnh, căm tức nhìn Phong Chính, “Phong Chính, ngươi là một tên chanh chua, hẹp hòi, lại không giữ tín… ngươi đúng là đầu đất mà.” Loan Loan đã nghĩ ra hết những từ độc ác nhất để nói hắn.
Phong Chính sắc mặt xanh mét, đôi mắt đẹp màu lam tóe ra tia lửa đầy giận dữ, từng chữ từng chữ chậm rãi nói, “Ta là đầu đất, vậy ngươi đang cùng tên đầu đất này tranh cãi, thế ngươi là gì hả?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Loan Loan đỏ bừng lên, “Ta? Ta đương nhiên là người mắng tên đầu đất nhà ngươi.”
“Đúng không vậy? Ta xem ngươi hết mười phần đều giống người đàn bà đanh đá.”
Loan Loan tức đến nghẹn ngào, nhảy dựng lên, nàng cao giọng hét lớn, “Người đàn bà đanh đá? Ngươi cẩn thận về sau lại lấy phải một người đanh đá hơn ta.”
Phong Chính khinh thường giễu cợt nói, “Ta tất nhiên là không rồi, người ta cưới tất nhiên là phải đoan trang xinh đẹp, ôn nhu trang nhã, tuyệt đối không hề giống ngươi – một người đàn bà đanh đá. Nhưng xem ra người nên cẩn thận là ngươi nha, ngươi về sau nhất định sẽ gả cho một tên đầu đất tồi tệ hơn ta.”
Loan Loan hét to một tiếng, nhảy dựng trên mặt đất, “Phu quân tương lai của ta so với ngươi chắc chắn là sẽ tốt hơn. Tốt hơn ngươi gấp trăm gấp ngàn lần.”
Phong Chính rốt cuộc kềm chế không được, quát vào mặt Loan Loan, “Ngươi thật là quá ngang ngạnh, đồ đàn bà đanh đá.”
“Đồ đầu đất!”
“Đồ đàn bà đanh đá”
“Đồ đầu đất!”
“Đồ đàn bà đanh đá.”
Thanh âm của hai người cứ thay phiên cao thấp, một câu đối một câu không nhường nhịn. Trong lúc Phong Chính vẫn luôn miệng mắng “người đàn bà đanh đá” thì Loan Loan một mặt ra sức dậm chân, một mặt hét lên ầm ĩ, làm cho lỗ tai của hắn ong ong cả lên. Sau đó Phong Chính hoàn toàn không thể tiên đoán được một màn diễn ra liền lập tức: Loan Loan hung hăng hướng tới Phong Chính mà đánh. Hắn theo bản năng đưa tay lên chống cự, Loan Loan không tưởng tượng được hắn một tay đã ngăn được mình, liền nhanh chóng thừa dịp hắn giơ tay ngang ngực thì cúi xuống há miệng cắn một phát thật mạnh.
Phong Chính nhất thời đau điếng đến nỗi kêu bật thành tiếng thật lớn, không chờ hắn ra bất kì hành động nào, Loan Loan liền buông tay ra, nhanh chóng chạy ra ngoài giống như một cơn gió mạnh thổi trong đông viện,. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, trên khóe mắt đỏ hoe vẫn còn vương lại vài giọt lệ.
Những người ngoài cuộc trong đông viện không kịp phản ứng gì thì Loan Loan đã chạy mất hút. Nửa canh giờ sau “cuộc chiến khuôn viên đông viện”, mọi người phát hiện không hề thấy Loan Loan ở nơi nào. Bên người nàng không mang theo hành lý, ngựa trong chuồng cũng không mất con nào, cũng không người nào thấy nàng ra khỏi phủ, tưởng chừng như nàng hoàn toàn bốc hơi, không thấy bóng dáng. Cả Phong phủ rối loạn hẳn lên, trong lòng người nào cũng sôi sục lo lắng.
Phong Chính ngồi buồn trong thư phòng ….một mình uống rượu. Cho dù các cánh cửa sổ đều đã đóng chặt, ý thức đã bị men rượu làm hỗn loạn, nhưng hắn vẫn tinh tường nghe được tiếng bước chân vội vã dồn dập của người bên ngoài, cùng với những âm thanh đối thoại như, “Tìm được chưa?”, “Còn chưa nữa sao”. Hắn cúi đầu, bần thần nhìn lên cánh tay trái còn lưu lại vết dấu răng thật sâu vừa bị cắn cách đây không lâu, hắn đưa mấ