Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

chuyện gì tự mình không biết sao?" Thịnh Đản không trả lời mà hỏi lại. Đột nhiên có chút hiểu tại sao trước kia Đỗ Ngôn Ngôn rất thích tuần tự tiến hành kích động cô, thì ra là cảm giác chầm chậm hành hạ đối thủ, chính xác là rất không tệ. Mặc dù không tệ, nhưng bản tính của Thịnh Đản làm cho cô không có hứng thú tiếp tục nữa, cùng để cho mình khó chịu với người nói chuyện phiếm, thật sự rất không có cảm xúc, "Về điểm người kia không nhận ra chuyện bẩn của cô, nếu như là giá họa cho người khác, tôi thật đúng là không có thời gian đi xuyên phá, nhưng tại sao cô lại cố tình muốn chọn Thích Huyền chứ."
"Tôi không hiểu cô đang nói gì. . . . . ."
"Cô không hiểu cũng không sao, đợi đến lúc gây ra, xem những thứ kịch vui kia cô sẽ hiểu. Nghe nói trên tay cô cũng không có ít đồ văn đặc sắc, có muốn suy tính thu tay lại hay không, còn kịp." Những người đó đâu chỉ hiểu, còn có thể tha thiết nhìn chằm chằm kịch tình liên tiếp, tám giờ đúng, phim nhiều tập cũng không đặc sắc như vậy.
"A, cô cho rằng có bao nhiêu truyền thông dám bạo loại chuyện không bằng chứng nói ra miệng."
"Vậy cô cho là tôi sẽ ngốc đến mức không có gì cả mà tìm người đi yêu sách sao? Biết cô lâu như vậy, dù sao cũng nên học được vài điểm rồi."
"Cô. . . . ." Rốt cuộc cô có cái gì, Đỗ Ngôn Ngôn không rõ ràng lắm, rõ ràng cảm thấy Thịnh Đản rất có thể chỉ là đang phô trương thanh thế, nhưng ánh mắt của Thịnh Đản lại làm cho cô không khỏi có chút sợ hãi, "Đây là chuyện giữa tôi và anh em bọn họ, có phải cô trông nom quá rộng hay không."
"Chuyện giữa cô và anh em bọn họ, đem Thích Huyền kéo vào làm cái gì? Anh ấy đã cùng cô rồi hả?"
". . . . . ."
"Bên cạnh cô yêu anh trai lại vừa nắm em trai không thả, cuối cùng giấy không thể gói được lửa không cẩn thận chơi lớn rồi, còn oán trách người ta thực xin lỗi cô, Đỗ tiểu thư, logic của cô thật đúng là bất phàm, trong từ điển của cô cũng chưa có ‘tự mình tỉnh lại’ sao?"
"Nếu như cô nhất định xen vào việc của người khác, vậy thì đừng trách tôi kéo cô xuống nước, đem trường hợp làm cho càng khó coi hơn!"
"Tôi dám đấu với cô, cũng sẽ không thua." Nói cứng, xoay người rời đi, đây là bộ sách võ thuật cấp lực.
Đây đại khái là từ lúc Thịnh Đản chào đời tới nay đối với người khác đặt xuống lời nói cực kỳ có khí thế như vậy, ít nhất chính cô cảm thấy như vậy.
Mẹ cô vẫn nói, không nên đấu cùng người khác, coi như thắng, cũng hao phí mất tinh lực cùng tâm thần, cũng sẽ để cho kết cục biến thành hai bên tổn hại.
Cho nên thời điểm mỗi lần bị chọc tới, Thịnh Đản luôn trấn an mình, chỉ cần không đụng vào ranh giới cuối cùng của cô là tốt rồi, mà trên thực tế, vì để tránh cho rắc rối chuyển biến xấu, cô có thói quen đem ranh giới cuối cùng một giáng lại giáng. Nhưng Đỗ Ngôn Ngôn quá mạnh, ép cô phải đem ranh giới cuối cùng hạ xuống! Khi dễ cô coi như xong, còn dám khi dễ bạn bè của cô, thật là quá đáng!
Vẫn là câu nói kia, cô đều không bỏ được bạn bè bị khi dễ, tại sao bị người khác túm tóc, tại sao, tại sao!
Một đường bộ dáng cắn răng nắm quyền oán niệm, thật sự cùng mới vừa rồi cùng Đỗ Ngôn Ngôn giằng co thì có tư thế một trời một vực.
Vậy mà, khi vừa đi vào phòng thay quần áo, một đạo sức hút thình lình xảy ra níu lấy cổ tay của cô, cô chợt bị kéo vào gian thay đồ, còn chưa làm rõ ràng tình huống thế nào, vốn tưởng rằng là Lục Y Ti lại đang chơi đùa thần bí, cô không kiên nhẫn mắt trợn trắng, ngước mắt, mở miệng: "Cậu thật không. . . . . ."
Cái từ "Tán gẫu" xem ra không có cơ hội xuất hiện.
Không gian bên trong thu hẹp, vẫn không nhúc nhích ngăn cản ở trước mắt cô, bóng dáng chiếm cứ hơn phân nửa phòng thay quần áo, để cho cô đầu óc trong nháy mắt bị rút không, ngay cả dòng máu trong thân thể cũng đều bị hút hết.
Cô tựa như một thân thể trống rỗng, toàn thân lạnh lẽo, mang theo khẽ run, ngây ngô nhìn anh.
Tầm mắt chạm nhau, Tùy Trần chau đồng tử đen như mực ngưng tụ lại, không nháy mắt tập trung nhìn cô gái trước mặt, có loại ảo giác dường như đã có mấy đời.
Đã từng quen thuộc như vậy cũng cho là vĩnh viễn sẽ ở người bên cạnh mình, quay người lại liền biến mất lâu như vậy ở trong thế giới của anh, bọn họ lần trước gặp mặt thậm chí ngay cả câu "Gặp lại" cũng không kịp nói.
Anh đem đốt ngón tay chống đỡ trên tường nắm chặt, bờ môi buộc chặt, lòng tham muốn đem cô nhìn cho đủ.
Nhưng bao vây trên mặt cô là lớp trang điểm, khiến Tùy Trần nhìn không rõ lắm.
Anh không nhìn thấy khóe miệng cô mỉm cười như ngày trước, không nhìn thấy khóe mắt đuôi lông mày cô lộ ra nét lệ thuộc vào.
Không tự chủ, Tùy Trần giơ tay lên, ngón cái sờ nhẹ lên gò má của cô, dừng lại một lát sau, chợt bắt đầu dùng sức, kích động muốn lau đi lớp trang điểm chướng mắt kia.
"Anh có bệnh phải hay không? Làm cái gì thế!" Bị đau, Thịnh Đản hồi hồn nghiêng mặt sang bên, đẩy đôi tay kia ra, chuyển con mắt hung hăng trừng Tùy Trần. Rất tốt, nghĩ nhiều lời dạo đầu hơn nữa đều là phí công, ở trước mặt anh tất cả ngụy trang và phòng đều bị tan vỡ!
Cô tan vỡ đối với Tùy Trần mà nói là ch