Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
uyện tốt, thì ra là cho dù là lúc nét mặt cô tức giận, anh đều nhớ nhung.
Anh không chút để ý dắt bên môi nụ cười yếu ớt, Thịnh Đản sẽ không biết, đây là từ lúc gần ba tháng tới nay, lần đầu tiên Tùy Trần cười.
Từ từ hơi dừng lại rồi động tác có vẻ thô bạo, anh quay đầu đi, cười ngây ngô, trong mắt đen là ảnh ngược hiện ra bộ dáng cô đang trợn tròn đôi mắt, nhìn một chút, nụ cười không khỏi sâu hơn.
Chờ ý thức Tùy Trần tỉnh táo lại thì anh phát hiện anh đã gặm cắn cánh môi Thịnh Đản.
Cô liền giật mình, vẻ mặt ngốc trệ, nhìn không chớp mắt cái khuôn mặt gần trong gang tấc kia, quên cả phản ứng.
Anh hài lòng phát ra một tiếng hừ nhẹ, nhắm mắt lại, tăng thêm sức lực, hung hăng cắn môi dưới của cô, thừa dịp cô theo bản năng kêu đau, anh có cơ hội không thể mất chui đầu lưỡi vào, môi lưỡi dây dưa, vẫn là tư vị ở trong trí nhớ, tất cả khó chịu giống như đều một khắc này lấy được an ủi.
"Ưmh. . . . . ." Thịnh Đản ngâm khẽ từ trong hoảng hốt tránh thoát, trải qua kinh nghiệm để cho cô hiểu, ra sức giãy giụa đều không có ích lợi gì, vì vậy cô đã có kinh nghiệm, tiết kiệm được hơi sức, nhăn mày lại, hung hăng cắn lưỡi của anh, rất dùng sức cắn.
Cô thành công, Tùy Trần bị bức lui, giữa hàng lông mày hiện ra chữ “Xuyên”, thở hổn hển, nhìn chăm chú dò xét cô.
"Nếu như không có việc gì mà nói, tôi muốn cáo từ trước." Bị Tùy Trần vây kín ở trong không gian nhỏ như vậy, cô cảm thấy sắp hít thở không thông, chỉ muốn mau né đi.
Đáng tiếc, Tùy Trần không để cho cô như ý nguyện, khi tay của cô mới vừa chạm lên cửa phòng thay quần áo thì anh chợt đưa tay dùng sức, túm kéo thân thể của cô, đem cô tựa vào bên tường.
Rất rõ ràng, thật vất vả bắt được cô, anh sẽ không dễ dàng buông tay như vậy.
"Tại sao không gọi điện thoại cho anh?" Nói chuyện đồng nghiệp, một tay anh chống trên tường bên tai Thịnh Đản, một cái tay khác không để ý cô ngăn trở nắm giữ eo nhỏ của cô.
". . . . . . Tại sao muốn gọi điện thoại cho anh?" Địa phương quá nhỏ, không gian có thể tránh né cũng quá nhỏ, Thịnh Đản chỉ có thể vừa hết sức duy trì mặt ngoài bình tĩnh, vừa cố gắng hướng một bên hoạt động.
Nhưng cô mới di chuyển hai bước nhỏ, Tùy Trần lại siết chặt tay bên eo cô, keeos cô lại gần hơn: "Anh bảo Tạ Miểu chuyển cáo qua em, nếu có chuyện gì liền gọi điện thoại , anh để 24h không tắt máy. Tại sao không gọi?"
Đang nói thời điểm anh ở Anh quốc sao? Thời điểm chuyện giữa anh và Đỗ Ngôn Ngôn bị chọc ra sao?
Chuyện xa xưa như vậy, Thịnh Đản hi vọng mình có thể quên, cố tình phát hiện mình vẫn đem mỗi một chi tiết nhỏ lúc đó đều nhớ rõ ràng như vậy.
Cô hơi cúi đầu mấp máy môi, một lát sau, như không có việc gì ngẩng đầu mỉm cười: "Bởi vì không có việc gì."
"Vậy sao. . . . . ." Anh nheo tròng mắt lại, hận không thể xé bỏ tất cả ngụy trang của cô, "Vậy tại sao dọn nhà, đổi điện thoại, đều không nói cho anh biết."
"Cái vấn đề này tôi nhớ đã trả lời qua, anh đều không có quan tâm nha. Vậy tôi lặp lại lần nữa vậy, anh có bạn gái, hơn nữa yêu như vậy, truyền thông lại thích chú ý như vậy. Làm bạn bè, tôi đương nhiên nên săn sóc thức thời, cho dù không tốt nữa vẫn tới quấy rầy anh thôi. . . . . ."
"Bây giờ em hướng về phía truyền thông còn có lời thật sao?" Anh tách môi cười lạnh, cắt đứt cô qua loa tắc trách, thuận tiện nhắc nhở cô, mỗi ngày anh đều có chú ý, mỗi ngày đều tìm phiền não, "Làm sao anh lại không nhớ rõ em có quan tâm qua công việc của anh có mệt hay không, thân thể như thế nào."
"Giữa bạn bè rất nhiều quan tâm không cần nói ra, mọi người ngầm hiểu lẫn nhau là được rồi."
Cô đáp lại lưu loát, giống như là trước đó đã diễn luyện tốt hoàn toàn không chê vào đâu được.
Lúc nào thì lên, giữa bọn họ chung đụng trở nên hình thức thận trọng như vậy rồi hả?
"Tại sao em cũng không suy tính anh cũng được bị trù tính."
". . . . . . Tiền bối cũng sẽ bị trù tính sao? Cũng không phải là muốn nói, anh ngẫu nhiên gặp cô ta ở phi trường nước Anh, lại ngẫu nhiên dắt tay cô ta, gặp mặt khéo lại bị chụp?"
"Chính là trùng hợp như vậy." Rất mù quáng phải hay không? Ngay cả Tùy Trần cũng không có biện pháp tin tưởng loại trùng hợp này, dĩ nhiên, anh sẽ không ngây thơ cho lại bị chụp tới, bị truyền về Quốc Nội, bị huyên náo xôn xao cũng là ngẫu nhiên.
"Như vậy, tiền bối thật sự chính là rất vô tội đấy. Nhưng anh không phải giải thích cùng tôi, tôi cũng không giúp được anh, hay là đi tìm truyền thông giải thích mới tương đối hữu dụng thôi." Thịnh Đản cười đến nghiến răng nghiến lợi.
Bị trù tính sao? Trùng hợp sao? Hiểu lầm sao? Vậy anh đại khái có thể giải thích rõ, "Bạn bè mà thôi" đây không phải là giải thích anh am hiểu nhất sao? Anh cố tình lựa chọn thừa nhận! Chẳng lẽ đây cũng là bị trù tính hay sao? !
"Anh sẽ nói rõ ràng, nhưng không phải là hiện tại." Anh yên lặng liếc xéo cô. Cô gái chết tiệt, dám gọi "Tiền bối" lần nữa thử xem!
"Bởi vì thời cơ không đúng sao?" Thịnh Đản trợn to cặp mắt, ánh mắt có thể cho là vô tội, "