XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

>"Ai?" Người nên lo lắng xuống là anh ấy chứ?
"Cô không có nói với cậu ta lão sư lúc cô học đại học sao? Nhìn ánh mắt của anh ta nhìn tôi tựa như tình địch ý. Còn không cho tôi liên lạc với cô, nhất định cường điệu Lâm Cẩm mới là người đại diện của cậu ta. Tôi cũng muốn đơn độc tâm sự với học trò của mình, cậu ta còn không chịu đi."
". . . . . ." Cho nên?
"Cô còn chưa hiểu rõ ý của tôi?" Đứa nhỏ này, lúc nào thì trì độn thế kia rồi, bị Nguyên Tu hành hạ thấy ngu chưa.
Gia Duyệt ngây ngốc lắc đầu một cái, thật ra thì cô mơ hồ hiểu một chút, nhưng lại cảm giác có phải mình lầm phương hướng rồi hay không, bởi vì căn bản là không thể.
Kết quả, đạo diễn Lưu rất nghiêm túc cho ra đáp án, chứng minh phương hướng con đường riêng của cô hoàn toàn chính xác.
"Cậu ta thích cô."
— Cậu ta thích cô.
Là cô nghe lầm sao? Giống như cũng không có khả năng lắm. Cô không giống như nhân vật nam chính nam Nhất Hào trong phim ảnh bởi vì tuổi thơ gặp sự cố điều trị mà mất thính giác.
Đó là Lưu giáo sư hiểu lầm? Ừ, cái này có thể.
Mặc dù cô thừa nhận mình quả thật có một tia mong đợi, nhưng sự thật chính là sự thật, Thẩm Phi làm sao sẽ thích cô đây?
—— Tôi là Thẩm Phi, Thẩm Phi đó. Có bao nhiêu thiếu nữ đứng xếp hàng muốn kết giao cùng tôi, từ danh viện thiên kim cho tới minh tinh hạng ba, tùy tiện cầm một người ra cũng có cấp bậc hơn so với cô. Tôi sẽ ghen vì cô?
— Cô có thể vũ nhục nhân cách của tôi, nhưng không thể vũ nhục thưởng thức của tôi.
Những lời này là do chính anh nói, vào khoảng mấy ngày trước, lời nói còn văng vẳng bên tai.
Nghĩ tới đây, Gia Duyệt buồn cười lắc đầu một cái.
Hồi hồn thì vừa vặn đã đến trước xe, cô như không có việc gì chui lên xe, vẫn không dám nhìn Thẩm Phi bên cạnh.
Nhưng đợi đã lâu, cũng không nhìn thấy Lâm Cẩm ở trên ghế lái, xe tự nhiên cũng liền không ai lái: "Tiểu Cẩm đâu?"
"Tôi để cho cậu ấy đi nhà cầu."
". . . . . ." Vừa không phải trẻ em ở nhà trẻ, đi nhà cầu còn phải được anh phê chuẩn?
"Mới vừa rồi lão đầu kia nói gì với cô?"
"Này, không cần cứ gọi lão đầu lão đầu như vậy, rất không tôn trọng người."
"Tại sao không đi nói anh ta? Cái loại đó đem trợ lý của tôi ra có hành động đùa bỡn, coi là tôn trọng người sao?"
Gia Duyệt tức giận quét tới một đạo xem thường: "Cái gì gọi là trợ lý của tôi ra có hành động đùa bỡn. Làm ơn, anh ta là giáo sư của tôi lúc học đại học, Lão sư cùng học sinh lâu ngày không thấy, muốn đơn độc nói chuyện phiếm vài câu rất bình thường đó."
"Thúi lắm, các người trước đây không lâu mới vừa gặp qua." Vừa nói kịch bản, vừa nói nhân vật, nào có cái gì tốt để nói chuyện.
"Vậy thì thế nào? Gặp qua cũng không tán gẫu, lúc đại học tôi còn ngày ngày thấy anh ta đấy, có rất nhiều đề tài có thể tán gẫu." Rống, tại sao có thể có người đàn ông dã man không hiểu chuyện như vậy.
"Chà CMN, đừng nói với tôi các người còn có một đoạn chuyện cũ thầy trò yêu nhau đấy!"
"Làm sao có thể!"
Thẩm Phi thở phào nhẹ nhõm, tâm tình nhưng vẫn chưa vì vậy mà tốt lên: "Tóm lại mặc kệ như thế nào, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, cô nhớ kỹ cho tôi! Thứ nhất, cô không phải là Lâm Cẩm, làm xong chuyện trợ lý nên làm, không cần bao biện làm thay."
"Anh. . . . . ." Không biết lòng tốt của người khác!
"Thứ hai, tôi không phải Nguyên Tu, không cần người của tôi hy sinh nhan sắc của mình thay tôi tranh thủ bất kỳ vật gì."
"Tôi cũng không phải là người của anh!"
"Thứ ba!" Anh liếm liếm môi, liếc cô một cái, thu hồi ánh mắt, lại liếc mắt lại thu hồi, như thế lặp lại mấy lần, đột nhiên không báo động trước đến gần Gia Duyệt, chọc cho hô hấp của cô cứng lại, anh vươn tay, đầu ngón tay xuyên qua tóc của cô giữ chặt cái ót của cô, quay đầu đi, nhìn thẳng mắt của cô.
Gia Duyệt bị cố định, ánh mắt của anh tựa như gió xoáy, cuốn cô không cách nào nhúc nhích, để cho cả người cô hư mềm, ý thức tan rã.
Cho đến khi hai mắt anh nhắm lại, hôn môi của cô, trận "gió xoáy" kia cũng giống như là đánh ngừng, cô hung hăng rơi xuống đất, chợt hồi hồn.
"Ưmh. . . . . . Ưmh ưmh. . . . . ."
"Không cần ầm ĩ." Anh dùng giọng điệu y hệt dụ dỗ ra một đạo mệnh lệnh.
Anh hơi có vẻ thở hổn hển, khẽ vuốt qua chóp mũi của cô, nhiễu cho quả tim cô trận trận tê dại, không tự chủ liền khẽ mở miệng, cho anh khe hở làm nụ hôn này sâu hơn.
Không giống với lần đầu tiên gặp mặt, lúc đó ý vị công kích mãnh liệt lại không chút cảm tình nào hôn.
Lần này Thẩm Phi là thật không kìm hãm được, giống như cô gái trước mặt là một con mồi thịnh yến, anh càng ăn càng nghiện.
Không biết đã trải qua bao lâu, lúc Gia Duyệt cũng sắp muốn hít thở không thông thì rốt cuộc anh ngưng hôn sâu, vẫn còn chưa thỏa mãn dùng đầu lưỡi mềm nhẹ xẹt qua môi cô, chọc cho gương mặt Gia Duyệt đỏ bừng, toàn thân nóng lên.
"Thứ ba. . . . . ." Thẩm Phi đem môi nhẹ nhàng in ở cái trán của cô, tiếp tục đề tài mới vừa rồi, "Em bây giờ là của anh."
". . . . . ." Tâm tình cô chưa định, hô hấp dồn dập, đầu ngón tay đần độn khẽ vuốt qua khóe môi.
Khóe miệng cò