Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

cơ hội nói rõ ràng với anh ấy. . . . . ."
A, anh nhếch môi cao giọng cười, viện cớ nghe thật thân thiết.
"Xin lỗi, anh hẹn người ăn khuya." Tùy Trần quẳng xuống một câu, chuyển động tay lái trong tay, khiến xe quẹo ra đường cong hoàn mỹ, vượt qua cô, ném ra ánh đèn huỳnh quang ở đuôi xe.
Nếu biết rõ loại hành vi này chỉ có sau khi đầu bị cửa kẹp phải mới làm ra, tại sao còn lưu lại tiếp tục làm kẻ ngu chứ?
Anh dễ dàng khoan dung nhiều năm như vậy, lại bị cô đùa bỡn lần nữa, thậm chí còn làm anh vui lòng bằng cách lấy anh trai anh làm đạo cụ.
Mỗi lần đều tại lúc kiên nhẫn của anh sắp kiệt quệ, thì lại dỗ anh, vậy thì thế nào? Cô ngọt ngào động lòng người, chưa bao giờ phát huy đối với mình anh. Yêu cô, nhất định phải không ngừng chịu đựng chung với anh trai anh hoặc nhiều người khác nữa?
Đại khái anh thật sự có bệnh!
Tâm tình khó chịu bị đốt lên, bùng nổ, từ từ đốt cắn những quyến luyến của anh đối với Đỗ Ngôn Ngôn, anh phiền não nghiêng mắt, hương về phía con mèo không có miệng dán ở trước xe, phấn phấn sắc thái, gật gù hả hê, thúc đẩy anh mạnh mẽ giẫm lên chân ga, trong nháy mắt phát ra ý muốn lập tức trở về nhà.
Thịnh Đản khóc không ra nước mắt trừng mắt nhìn cánh cửa kia, mật mã khóa cộng thêm lỗ đút chìa khóa, đồng thời cái hộp mật mã trưng bày trước mặt cô.
Nói gì để cho cô về nhà, thật thân thiết, có phải hay không nên may mắn vì trong lúc cấp bách Tùy Trần còn chưa quên lãng cô?
Thật xin lỗi, cô không có biện pháp làm cho mình có vinh hạnh đặc biệt may mắn này, anh đi vội vàng, vừa không để lại chìa khóa cũng không còn đọc cho mật mã, giống như thật sự tuyên cáo là thế giới bên trong cửa không thuộc về cô, dù dưới tình huống gì, cô đều không nên xông vào.
Chuông cửa ấn tới mỏi, không ai phản ứng.
Điện thoại di động đánh tới, chỉ còn một chút điện báo, không người nào trả lời.
Thích Huyền ngủ bên trong giống như chết vậy.
Cô do dự rất lâu, vẫn là không có dũng khí đè xuống số điện thoại của Tùy Trần, bây giờ anh đang vội? Lúc này gọi điện thoại cho anh, có thể đưa tới hiểu lầm không? Có thể làm cho anh cảm thấy phiền hay không?
Không bằng về nhà? Không được, cũng đã đồng ý phải đợi anh về, sao có thể nuốt lời.
Cô mơ hồ đậy nắp. "Một mặt muốn gặp anh, muốn biết đúng lúc anh nhìn thấy mình thì có vẻ mặt gì" Ý tưởng chân thật, vì hành vi hoang đường của mình mà tìm lý do đường hoàng.
Nếu hợp tình lại hợp lý rồi, thì nên tìm một nơi thích hợp để chờ thôi. Thịnh Đản ngẩng đầu nhìn Cameras giám sát ở phía góc tường, tiếp tục ở lại nơi này sợ rằng sẽ bị nhân viên bảo an mời đi.
Vì vậy, cô suy nghĩ nhiều lần rồi ra quyết định, đi ra cửa tòa nhà, con đường này hẳn là khi nào trở về anh sẽ đi qua.
Thịnh Đản nghĩ đến việc mình lựa chọn địa điểm cẩn thận, mời đúng là giày vò nháta.
Mỗi khi có ánh đèn xe xuất hiện, cô lập tức thay bằng khuôn mặt hưng phấn tươi cười ngẩng đầu lên, phát hiện không phải anh, lại có cảm giác tẻ ngắt.
Hi vọng thất vọng, hi vọng lại thất vọng mỗi đợt sóng cứ luân phiên thay đổi, cô không hề biết hóa ra việc chờ người lại giày vò như vậy. Cảm thấy được ánh đến chiếc xe tiếp theo nhất định là anh, lại luôn chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài rồi tô son trát phấn.
Mặc dù như thế, khi một chiếc xe thể thao màu trắng xông vào tầm mắt cô, Thịnh Đản vẫn hứng trí bừng bừng tiến lên đón nhận.
—— xoạt.
Lần này, nghênh đón cô không chỉ là thất vọng mà thôi, còn có giọt nước ven đường làm cho cô cực kỳ không vừa mắt. . . . . .
"Gặp quỷ!" Cô hít sâu, vuốt mặt, không hề kiềm chế nữa, mà mắng ra tiếng, "Có mắt không vậy! Lái xe thể thao thì giỏi lắm à, đừng cho là tôi không biết, thiếu đặt mông nợ nần mua chiếc xe, có cái gì tốt mà khoe khoang chứ! Loại người như vậy tôi thấy nhiều rồi! Còn có, thất đức đổ nước ra đây nữa? Phi! Lại còn là mặn như vậy? !"
Lúc cô phát tiết giận chó đánh mèo mà cũng không đổi lại bất kỳ đáp nào, chủ nhân chiếc xe kia không thấy sự tồn tại của cô, gào rít mà đi.
Ngược lại, những người qua đường không chút liên quan, dừng chân lại, dùng ánh mắt quan sát bệnh thần kinh nhìn cô, thoáng lắc đầu một cái, lại rời đi.
Xem ra bây giờ cô cũng xác thực như bệnh thần kinh, nguyên bản là áo sơ mi chiffon trong suốt mỏng manh, bởi vì nước bắn tung tóe dính vào trên người; quần tây màu trắng như bị vẩy mực, vẫn còn có phong thái Đường Bá Hổ thoải mái.
"Rống. . . . . ." Cô cúi đầu nghiên cứu mình trong chốc lát, ảo não than thở.
Thịnh Đản định không hề bận tâm đến hình tượng nữa, không để ý đến những người qua đường chỉ trỏ, ngồi chồm hổm trên vệ đường, cằm chống đỡ trên hai đầu gối đang cuộn lên, tròng mắt trống rỗng rơi vào vũng nước trước mặt.
Chín giờ, mười giờ, mười một giờ. . . . . . Sự kiên nhẫn của cô cũng đi theo, càng ngày càng đến gần 0 giờ.
Màn đêm càng ngày càng đậm, ánh trăng càng lúc càng có vẻ chói mắt, đem cô đơn và nhếch nhác của cô chiếu lên không chỗ nào che giấu.
Trong bụi cỏ ven đường, truyền đến tiếng dế mèn kêu to rất có quy luật, Thịnh Đản vẫn như cũ cảm thấy cái đêm hè