Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

hể hiện rõ lập trường ủng hộ cô ấy, chắc chắn sẽ gây chấn động”.
Lăng Bách thấp thỏm lo lắng: “Tại sao anh lại phá lệ để em ủng hộ cô ấy? Lẽ nào anh muốn em muợn danh cô ấy để gây scandal? Em không đời nào làm chuyện ấy”.
Lỳ Thừa Trạch bật cười thành tiếng: “Tuyệt đối không, hai người có thể yêu nhau, tôi không ngăn cấm. Sao cậu lại nghĩ tôi xấu xa vậy chứ? Lẽ nào cậu không thấy tôi luôn đối xử tốt với cậu sao? Hôm qua cậu chạy đi mất, tôi còn tới tận nhà tìm cậu”.
Trong lòng Lăng Bách vẫn hoài nghi.
Lý Thừa Trạch nhìn Lăng Bách, đôi mắt dần trở nên sắc lạnh. Mặc dù Đường Khải có ngoại hình khá ổn, nhưng diễn xuất không ra gì, hát hò thì phát âm không chuẩn. Nếu không dùng clip đen để giao dịch thì tuyệt đối anh không bao giờ ký hợp đồng với diễn viên hạng ba như thế. Hơn nữa còn dùng hai mươi triệu tệ ký hợp đồng ba năm với thằng khốn đó. Bây giờ số tiền đầu tư đó có thể mất trắng bất cứ lúc nào, anh không nuốt nổi cục tức này.
Loại gân gà như Đường Khải, ăn thì nhạt nhẽo mà ném đi thì tiếc.
Nhưng Lăng Bách thì khác, ngoại hình đẹp, gia thế tốt, chất giọng hay, anh chắc chắn nhờ vào chuyện của An Dao sẽ khiến Lăng Bách trở thành ngôi sao nổi tiếng toàn cầu, nhất định khiến tên lừa đảo Đường Khải phải trả giá thê thảm! Đương nhiên, trước khi hắn trả giá, anh nhất định phải lấy lại hết vốn liếng đã.






Đặt ba người này lại với nhau, chắc chắn sẽ là một vở kịch rất hấp dẫn, anh chờ đợi nó diễn ra.
An Dao nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, tỉ mỉ phân tích clip, cô biết bây giờ không thể nói cho ai biết, vì những điều này không phải chứng cứ, Đường Khải có thể cãi rằng chỉ chỉnh sửa những thứ khác chứ không chỉnh sửa người. Vì ngay cả cảnh sát cũng không có cách nào khẳng định thật giả. Trừ phi cô có thể đưa ra bằng chứng xác thực để kiện Đường Khải ra tòa.
Nếu có thể tìm ra nơi quay clip, may chăng có thể giúp ích được. Nhưng trong clip, ngoài giường lớn và tủ ra, hầu như không có thứ gì khác, trong căn phòng cũng không có bất cứ vật trang trí nào. An Dao di chuột dừng lại trên người cô gái, ngay từ đầu clip cô gái này đã quấn lấy anh ta, nằm dưới Đường Khải nên không nhìn rõ mặt, nhưng ống kính đưa gần lại, khi quay sát vào gương mặt cô gái đó thì rất rõ ràng.
Chắc chắn có vấn đề, trọng điểm nằm ở quá trình kéo ống kính lại gần.
Có người gõ cửa.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, cô nói: “Lăng Bách!”.
Đột nhiên anh túm chặt cánh tay cô kéo mạnh một cái, cả người cô nép vào lòng anh. Cơ thể hai người kề sát nhau, đôi bên đều nghe được nhịp đập trái tim của đối phương, thậm chí có thể nghe thấy cả hơi thở gấp gáp của nhau. Anh đưa tay nâng cằm cô lên hôn ngấu nghiến. Cô giẫy giụa trong vòng tay anh, anh đẩy cô vào tường, hôn điên cuồng.
Cô bị anh hôn không thở nổi, ú ớ kêu rồi đứng yên để mặt anh hôn.
Không biết bao lâu sau, anh buông cô ra, hai tay chống bên cạnh hai má cô, giọng trầm xuống: “Tôi…”, có một thứ ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt anh: “Tôi thích em…”.
Chỉ là ba tiếng vô cùng đơn giản nhưng lại khiến đầu óc cô choáng váng.
Cô co người lại rồi chui ra ngoài.
Anh nắm chặt cánh tay cô, cô đưa tay lên tát mạnh một cái không hề do dự.
Anh sững lại, mặt không đổi sắc: “Bài hát đó cũng dành tặng em”.
Cô lại giơ tay giáng về phía mặt anh nhưng lại dừng ngay bên má anh, cô gườm gườm bỏ tay xuống, rồi mở cửa ra ngoài.
Ngoài phòng khách, Trần Tuyết San lo lắng gọi: “An Dao”.
An Dao thô lỗ mở cửa chính chỉ ra ngoài gào lên: “Cút mau”.
Lăng Bách bất lực nói: “Em không thể nghe tôi giải thích sao? Em không thể tin tôi sao? Tôi có thể thề với trời, bất kể thề độc thế nào cũng được, chỉ cần em tin tôi…”.
“Ấu trĩ”.
“Em muốn tôi làm gì cũng được, chỉ cần em tin tôi, sau này tiền kiếm được sẽ giao hết cho em”.
“Đồ thần kinh”.
“An Dao, tôi thực sự thích em”.
“Nhưng tôi không thích anh”. An Dao gào lên, nghiến răng chỉ ra ngoài: “Mau cút đi”.
Lăng Bách cuối đầu buồn bã bước đi.
An Dao đóng sầm cửa lại, nhưng trái tim đang đập thình thịch. Mọi thứ vừa xảy ra trong phòng lại hiện lên trong đầu cô lần nữa, cô nghĩ tới đôi môi anh, hơi thở nóng ấm và cuồng nhiệt. Đột nhiên cô lại mở cửa, hỏi Lăng Bách lúc này đang đứng ngây người ngoài cửa: “Anh có tiền không?”.
Lăng Bách thoải mái hỏi lại: “Cần bao nhiêu?”.
Cô nói: “Tôi muốn đăng quảng cáo, cũng không biết cần bao nhiêu, anh cứ cho tôi vay đã”.
“Em muốn đăng quảng cáo gì? Tôi làm giúp em”.
“Tôi cần người khác giúp tôi tìm ra căn phòng trong clip ở đâu, tôi cần cao thủ giúp tôi phân tích khi ống kính đưa lại gần đã chỉnh sửa gì. Ai có thể tìm ra chân tướng của clip, tôi sẽ thưởng cho họ năm trăm nghìn tệ. Anh đăng quảng cáo cho tôi, một mình tôi tìm không ra, nhưng cả nước nhiều người thế này tôi không tin Đường Khải có thể bịt mắt tất cả mọi người trong thiên hạ”.
“Được, vậy có phải em tin tôi rồi?”. Lăng Bách e dè hỏi lại.
An Dao sầm mặt, không đáp, một lần nữa đóng sầm cửa. Cô liếc nhìn căn phòng, cảnh Lăng