Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1590 lượt.
An Dao, cô chỉ là một ngôi sao đã hết thời, nếu không phải vì Lăng Bách và Đường Khải thì còn ai muốn phỏng vấn cô? Cô còn tỏ vẻ ngôi sao?”.
An Dao mặt mày lạnh tanh đi đến cửa sau. Bảo vệ để cô vào rồi vội khóa cửa lại.
Đây chính là ngôi sao, cho dù bị người ta chửi bới mắng mỏ cũng phải coi như không có chuyện gì xảy ra.
Cô lên phòng bệnh của Lăng Bách, đặt túi hoa quả và đồ ăn vặt trên tủ cạnh giường. Ánh điện trong phòng chiếu sáng rõ gương mặt Lăng Bách, anh đang ngủ rất ngon. Cô quay người định bước đi, bỗng nhiên bị níu tay lại.
Lăng Bách hỏi: “Em về luôn sao?”.
Cô quay lại nhìn anh, không nói gì.
Anh nhìn cô, khóe miệng khẽ nở nụ cười: “Buổi chiều em đi đâu thế? Bảo là đi kiếm đồ ăn, kết quả là y tá mang đồ ăn đến rồi mà em vẫn chưa về”. Anh nhìn là biết cô có tâm sự, nhưng cũng không dám hỏi tiếp. Anh kéo cô ngồi xuống giường, nâng bàn tay cô lên, mỉm cười viết chữ lên đó, từng nét từng nét rất chăm chú.
Anh viết ba chữ: “Anh nhớ em”.
An Dao gượng cười, nhưng nụ cười rất khó coi, bởi vì bây giờ cô chỉ nghĩ đến Donna với muôn vàn câu hỏi trong đầu. Cô không biết rốt cuộc Donna và Đường Khải có quan hệ gì. Không biết Donna bắt đầu lợi dụng cô từ khi nào? Cô đã cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân nhưng vẫn không thể nào vui được.
Cô chua chát hỏi: “Lăng Bách, anh đã từng lừa dối em chưa?”.
Anh ngồi thẳng dậy ngẫm nghĩ, nghiêm túc gật đầu: “Có, ngay từ đầu anh không thừa nhận đã biết em từ nhỏ. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì thật sự không còn gì nữa”.
Cô mỉm cười ấm áp, anh lật chăn bước xuống giường đi đến bên cửa sổ vén rèm lên, thất vọng nói: “Sao nhiều người thế này?”.
Bên ngoài cửa sổ là một biển người.
Anh không mặc quần áo bệnh nhân mà mặc một chiếc T-shirt và quần thể thao màu đen. Không hiểu sao anh mặc quần áo càng đơn giản thì càng có sức hút khó diễn tả.
Anh ngồi xuống cạnh cô, bỗng dưng ghé sát tai cô, trêu chọc: “Một người Trung Quốc gặp một người nước ngoài ở châu Phi, ông ấy dùng tiếng Trung nói: ‘Hi, anh là con khỉ’. Người nước ngoài liền dùng tiếng Trung lưu loát nói tiếp: “Mẹ anh là tinh tinh’”. Ngữ điệu của anh rất nhanh, rất buồn cười.
An Dao bật cười, anh nói: “Đúng lắm, phải cười nhiều vào, lúc nào mặt mày cũng cau có làm sao được?”.
An Dao cấu tay anh, cười nói: “Ai mặt mày cau có nào?”.
Anh lớn tiếng kêu lên: “Mưu sát chồng rồi”.
Tiếng kêu của anh khiến tâm trạng cô vui vẻ hẳn lên, cô càng cấu mạnh hơn: “Ai bảo anh nói em, mau xin lỗi em đi”.
Anh nhất quyết không xin lỗi mà còn ôm cô vào lòng, ghé vào tai cô thủ thỉ: “Anh hôn em được không?”.
An Dao ngoảnh mặt đi, tránh anh. Anh ôm càng chặt hơn, ghé sát mặt cô.
Cô không đùa với anh nữa mà thở dài buồn bã, rồi nói với anh: “Tên tiếng Trung của Donna là Đường An”. Lúc nói câu này giọng cô như sắp khóc đến nơi. Cô mím chặt môi, cố gắng mỉm cười nhưng mắt ngấn lệ: “Trước đây Donna đối xử rất tốt với em, chăm sóc em, bảo vệ em. Em chưa bao giờ coi chị ấy là quản lý, nhưng chị ấy đã bán đứng em, thậm chí clip đen có thể là sản phẩm hợp tác giữa chị ấy và Đường Khải”.
Hồi ức về Donna đều rất đẹp đẽ, đẹp tới mức khiến cô nhớ tới là rơi lệ.
Nhưng sự thực quá tàn khốc.
Đường Na, Đường Khải, cô hy vọng đó chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, chỉ là tình cờ, nhưng bức ảnh hai người trên màn hình ti vi cứ quẩn quanh trong đầu cô.
Lăng Bách tưởng lúc vào viện cô bị phóng viên mắng chứ không nghĩ chuyện lại nghiêm trọng đến mức này. Anh không biết phải an ủi cô như thế nào, bởi vì có nói gì đi chăng nữa cũng vô dụng.
Bị người thân yêu nhất bán đứng, đau như xe nát tâm can.
Cô dựa đầu vào cánh tay anh, không nói gì. Bốn bề im lặng như tờ, hành lang bệnh viện chốc chốc lại vang lên tiếng bước chân khe khẽ và tiếng nói chuyện thì thầm. Kim đồng hồ nhích từng chút một, sắc trời tối dần, cuối cùng màn đêm bao phủ.
Bỗng dưng giọng Lăng Bách vang lên phá tan bầu không khí im lặng chết chóc này: “Anh dẫn em đến một nơi được không?”. Không cần biết cô đồng ý hay không, anh kéo cô chạy ra ngoài. Cô đi sau anh, nhớ lại mấy lần hai người ở bên nhau, anh không cần để ý cô có đồng ý hay không mà cứ kéo cô đi, lần nào anh cũng dỗ dành khiến cô vui, luôn mang đến cho cô những niềm vui bất ngờ.
Nhưng bây giờ không được ra khỏi bệnh viện, cô không biết anh sẽ dẫn cô đi đâu.
Lăng Bách nắm tay cô men theo cầu thang bộ ở cửa sau đi lên tầng thượng. Cửa sân thượng cài then nhưng không khóa, hai người dễ dàng ra ngoài sân thượng.
Trên sân thượng ánh sáng rất yếu, những tòa nhà cao tầng ở phía xa lấp lánh ánh điện như những vì sao nhấp nhánh trên trời cao.
An Dao hít một hơi dài, đi từng bước về phía tường bao trên sân thượng.
Lăng Bách đứng phía sau bỗng nhiên thốt lên: “An Dao”.
Cô chưa kịp quay đầu lại thì anh đã chạy tới ôm cô vào lòng, dịu dàng thủ thỉ: Em nhìn xem trên trời có gì?”.
An Dao tò mò ngẩng đầu lên trời, bầu trời tối đen, chỉ có lác đác vài ngôi sao, chẳng có gì đặc biệt.
Lăng Bách nhắc cô: “Em có thấy sao Bắc Cực không?”.
Bầu trời phía bắc có một